Chương 44: Tôi mới là chân ái chính thức

“Ở Vân Thành ai mà không biết cô là thiên kim giả bị nhà họ Tần đuổi ra khỏi cửa. Cô chẳng có tiền, cũng chẳng có thế lực, ở cạnh Hành Chi thì chẳng giúp được gì. Hành Chi phải làm lại từ đầu, chỗ nào cũng cần tiền với quan hệ, mà thứ nào cô cũng cho anh ấy không nổi. Cho không nổi thì thôi, vậy mà cô còn suốt ngày gây phiền phức cho Hành Chi. Cô không biết lo giữ mình, lại còn ra ngoài dây dưa với đàn ông khác. Người đàn ông đó còn quay sang trả thù Hành Chi, suýt nữa đâm xe chết anh ấy! Hành Chi bất đắc dĩ mới báo cảnh sát, vậy mà cô lại chẳng có khả năng khiến bọn họ điều tra đến nơi đến chốn. Với cái bộ dạng này mà cô không gọi là gánh nặng thì là cái gì? Cô tưởng mang thai là ghê gớm lắm hả? Cô đừng quên, tôi cũng là phụ nữ. Chỉ cần Hành Chi muốn, tôi cũng có thể sinh con cho anh ấy.”

Lời của Thẩm Yến Hồi đầy ác ý, từng câu từng chữ đều chà đạp Tần Tụng xuống tận bùn.

Tần Tụng im lặng nghe hết, ung dung ăn xong cái bánh thịt thăn trong tay.

“Rồi sao nữa?” Cô vo viên giấy gói bỏ vào túi ni-lông, lấy khăn giấy ra lau miệng, giọng nhàn nhạt: “Cô cũng là phụ nữ, cô cũng có thể sinh con. Vậy cô định sinh cho Bùi Hành Chi à? Nếu muốn thì tôi gọi anh ấy xuống phối hợp với cô luôn.”

“Cô bớt giả ngu đi.” Thẩm Yến Hồi không mắc bẫy: “Cô không phải đang dựa vào chuyện mình vẫn là vợ của Hành Chi sao? Hành Chi là người có trách nhiệm, cô bám chặt lấy điểm này nên mới lì lợm không chịu đi. Tần Tụng, tôi khuyên cô nên biết ngượng. Ngoài việc gây phiền phức và làm liên lụy Hành Chi, cô còn biết làm gì? Hành Chi vì cô mà suýt mất mạng, cô lại chẳng tìm nổi thủ phạm. Nếu không phải tôi xuất hiện kịp thời, mang lại hy vọng cho Hành Chi, chắc đến lúc anh ấy bị cô hại chết cô còn không biết! Hành Chi đối xử với cô không tệ. Nếu cô còn chút lương tâm thì ly hôn đi, thả anh ấy ra.”

Tần Tụng bật cười: “Nói tới nói lui chẳng phải cô muốn tôi ly hôn để nhường chỗ cho cô sao? Cô cũng biết Hành Chi không phải loại đàn ông tùy tiện. Chỉ cần tôi chưa đi, cô mãi không có cơ hội lại gần anh ấy, đúng không?”

“Đúng.” Thẩm Yến Hồi thẳng thắn: “Chỉ cần cô đi, Hành Chi mới có thể chấp nhận tôi.”

Tần Tụng nhướng mày, mở cái túi còn lại, lấy một cái bánh bao nhỏ vừa ăn vừa thong thả: “Vậy thì tôi hỏi cô một câu.”

Thẩm Yến Hồi: “Cô nói đi.”

Tần Tụng: “Cô là thiên kim nhà họ Thẩm, vừa xinh đẹp lại có quyền thế. Lẽ ra cô đâu nên thích một Bùi Hành Chi đã phá sản chứ? Bùi Hành Chi bây giờ sa sút thế này, vậy mà cô vẫn nhớ thương anh ấy sâu đậm, bất chấp mang tiếng kẻ thứ ba để tiếp cận anh ấy. Cô vì anh ấy hi sinh nhiều như vậy, là thật lòng thương xót anh ấy, hay vì… lý do khác?”

“Đương… đương nhiên là vì tôi thật lòng thương anh ấy. Tôi thích anh ấy bao nhiêu năm nay, cho dù anh ấy phá sản thì cũng không ảnh hưởng gì đến tình cảm của tôi.”

Thẩm Yến Hồi nói rất chắc nịch, nhưng Tần Tụng nhìn cái ánh mắt chột dạ kia, sao giấu nổi.

Tần Tụng lại hỏi: “Cô đúng là một lòng một dạ. Chỉ là… cô không sợ Bùi Hành Chi đứng dậy không nổi sao?”

“Bùi Hành Chi không thể không đứng dậy!” Giọng Thẩm Yến Hồi đầy tin tưởng, chút chột dạ vừa rồi biến mất ngay lập tức.

“Tần Tụng, cô không tưởng tượng nổi Hành Chi lợi hại tới mức nào đâu. Có tôi giúp anh ấy, nhất định anh ấy có thể trở lại như trước.”

“Tự tin thế cơ à?” Tần Tụng cười.

Thẩm Yến Hồi ngẩng cằm, nửa cụp mắt nhìn cô: “Đương nhiên.”

“Ồ.” Tần Tụng qua loa đáp một tiếng, rồi lại lấy thêm một cái bánh bao ra gặm.

Thẩm Yến Hồi: “Vậy cô có đi không?

Tần Tụng gọn lỏn: “Không.”

Sắc mặt Thẩm Yến Hồi đen thui: “Tại sao?”

Giọng Tần Tụng lười biếng mà chọc tức: “Cô tin Bùi Hành Chi có thể làm lại từ đầu thì tôi cũng tin. Cô còn nói sau này anh ấy sẽ rất giỏi, vậy tôi ly hôn làm gì? Tôi ở cạnh anh ấy đợi anh ấy phát đạt rồi nuôi tôi, chẳng phải thơm sao?”

“Cô!” Thẩm Yến Hồi tức đến nổ phổi, mặt đỏ gay: “Tần Tụng,cô không biết xấu hổ à?”

Tần Tụng: “Không.”

Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.

“Đứng lại!” Thẩm Yến Hồi kéo cô giật ngược lại, quát: “Tần Tụng, dựa vào đâu cô không chịu đi?”

Tần Tụng bật cười đầy bất lực: “Vậy cô nói tôi dựa vào đâu phải đi?”

“Cô…” Thẩm Yến Hồi không cãi lại được, bèn ra giá: “Cô nói điều kiện đi! Cô muốn thế nào mới chịu rời khỏi Bùi Hành Chi?”

Tần Tụng lắc đầu: “Không mở điều kiện.”

Thẩm Yến Hồi: “Tôi đưa cô tiền được không? Năm triệu đủ chưa?”

“Năm triệu? Cô tưởng đang quay phim truyền hình hả?” Tần Tụng liếc cô ta một cái, vừa ăn bánh bao vừa đi thẳng.

Thẩm Yến Hồi nhìn theo bóng lưng cô, tức đến nắm chặt tay, hét: “Tần Tụng!”

Tần Tụng bực mình quay lại: “Lại cái gì nữa?”

Thẩm Yến Hồi: “Cô tưởng cứ bám lấy Bùi Hành Chi là có thể đi cùng anh ấy đến cuối cùng sao? Mơ đi! Ở thế giới này, cô chỉ là nữ phụ pháo hôi thích mơ mộng viển vông. Còn tôi mới là chân ái do ông trời định sẵn của Bùi Hành Chi. Tôi nhất định sẽ ở bên anh ấy!”

Tần Tụng: “…Cô say rượu giả hả?”

Thẩm Yến Hồi: “Không tin thì chờ xem!”

“…”

Tần Tụng lười dây dưa, tiếp tục nhai bánh bao, tâm trạng phơi phới đi tìm Bùi Lệnh Huyên

Bùi Lệnh Huyên vừa lấy đồ ăn tối, thấy cô về thì lập tức giật luôn mấy cái bánh bao còn lại.

“Chị dâu, hình như lúc này em thấy Thẩm Yến Hồi trước cửa quán cơm đó.”

Tần Tụng giả vờ ngây thơ: “Thế à?”

Bùi Lệnh Huyên: “Đúng mà, chị mua đồ bên ngoài không gặp cô ta sao?”

Tần Tụng: “Không thấy nha…”

Thẩm Yến Hồi hành động nhanh, lúc Tần Tụng quay lại phòng làm việc thì cô ta đã ngồi cạnh Bùi Hành Chi rồi.

“Ăn tối thôi nào!” Bùi Lệnh Huyên xách hộp cơm lên gọi lớn.

Mấy cảnh sát đang bận rộn với máy tính cũng đứng dậy đi lấy cơm.

Thẩm Yến Hồi cũng đứng lên, giả vờ vô tình nhìn về phía Tần Tụng, Tần Tụng cũng nhìn lại. Hai ánh mắt chạm nhau trong không trung một giây rồi lập tức tách ra, bình thản như chưa hề có gì.

“Hành Chi, ăn cơm thôi.” Thẩm Yến Hồi đặt hai hộp cơm trước mặt anh,mỉm cười ngọt ngào: “Cậu xem thích ăn cái nào?”

Bùi Hành Chi nhìn sơ qua thức ăn trong hai hộp, mắt sáng lên: “Cảm ơn, tôi muốn cả hai hộp.”

Thẩm Yến Hồi ngượng ngùng vén tóc: “Không cần…”

Câu “khách sáo” còn chưa dứt lời, Bùi Hành Chi đã ôm hai hộp cơm cô đưa, chạy qua phía Tần Tụng dâng lên như cống nạp.

“Tiểu Tụng, qua đây ăn nè, có cánh gà em thích.”

“…” Mặt Thẩm Yến Hồi xanh lè ngay lập tức.