“Tiểu Tụng, là anh đã hiểu lầm tình cảm của mình dành cho em. Sự thích thú của anh với em chỉ dừng lại ở mức bạn bè, hoàn toàn không liên quan đến tình yêu. Người anh yêu… không phải em.”
Hôm chia tay, Lục Dĩ Bạch đã nói với nhân vật nữ phụ như vậy.
Nhân vật nữ phụ vốn đã suy sụp vì chuyện mình là thiên kim giả. Không ngờ người bạn trai mà cô yêu nhất lại chọn đúng lúc này để nói ra những lời như dao cứa vào tim.
Cô không thể chấp nhận nổi, ngay tại trung tâm thương mại vừa khóc vừa gào, chết sống nắm chặt áo Lục Dĩ Bạch không chịu buông: “Anh không yêu em? Chúng ta bên nhau gần một năm trời, giờ anh mới nói là không yêu? Tình yêu trước giờ của anh đi đâu hết rồi?”
Lục Dĩ Bạch cúi đầu, vẻ mặt đầy áy náy: “Tiểu Tụng, đây cũng là lần đầu anh yêu. Anh… không phân biệt được đâu mới là tình yêu thật sự. Anh tưởng anh yêu em, tưởng rằng giữa chúng ta là tình yêu. Nhưng sự thật cho anh biết không phải vậy. Người anh yêu… không phải em.”
“Không phải em thì là ai?” Nhân vật nữ phụ khóc đến khàn cả giọng, khuôn mặt lem nhem nước mắt đỏ bừng: “Lục Dĩ Bạch, anh nói đi! Nếu anh không yêu em, vậy anh yêu ai? Là ai khiến anh có cảm giác tình yêu hả?”
Lục Dĩ Bạch mím môi, vẻ mặt khó xử: “… Là Tư Tư. Người anh yêu là Tư Tư.”
“Tư Tư…” Nghe thấy cái tên này, người đầu tiên nhân vật nữ phụ nghĩ đến là Tần Tư Tư. Nhưng cô cảm thấy chắc không đến nỗi trùng hợp trớ trêu như vậy nên tự an ủi rằng chỉ là trùng tên.
Lục Dĩ Bạch lại nói: “Anh và Tư Tư quen nhau từ rất lâu trước đó. Cô ấy là một cô gái vừa dịu dàng vừa xuất sắc, anh rất ngưỡng mộ cô ấy. Nhưng lúc đó anh nghĩ mình chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ… nên đã bỏ lỡ vài năm. Giờ tình cờ gặp lại, anh mới hiểu ra… người anh yêu vẫn luôn là cô ấy.”
Khi nói điều này, đôi mắt sáng của anh ta tràn đầy sự thẹn thùng và ngọt ngào, như thể chỉ cần nhắc đến cái tên “Tư Tư” thôi cũng đủ khiến anh ta hạnh phúc tràn trề.
Ánh mắt đó đâm thẳng vào tim nhân vật nữ phụ, đau đến mức cô nghẹn thở, dù nước mắt vẫn chảy nhưng lại bật ra tiếng cười chua chát: “Anh luôn yêu cô ta? Lục Dĩ Bạch, nếu đã yêu cô ta, vậy sao anh còn tới trêu chọc tôi?”
Lục Dĩ Bạch: “Vì em trông rất giống Tư Tư. Lúc đầu anh chú ý đến em, chính là vì em giống cô ấy.”
“…”
Nhân vật nữ phụ chết lặng.
Câu nói đó chẳng khác nào một nhát dao nung đỏ, đâm thẳng vào tim cô một cách dứt khoát và tàn nhẫn. Cô đau đến nghẹt thở, đến mức không thốt nên lời chất vấn.
“Chỉ vì tôi giống cô ta nên anh đến trêu chọc tôi? Lục Dĩ Bạch, anh có cần tàn nhẫn đến vậy không? Nếu anh nói sớm rằng chỉ xem tôi như thế thân, tôi đã không chia tay Lâm Gia Hòa rồi! Vì anh, lúc đó tôi suýt nữa đã đội nón xanh cho Lâm Gia Hòa đấy!”
“Em đừng nói như vậy.”
Lục Dĩ Bạch không thích nghe những lời ảnh hưởng đến danh tiếng của mình. Anh ta luôn rất biết cách bảo vệ thể diện bản thân: “Tiểu Tụng, đó là do em tự lựa chọn. Anh không hề ép buộc em. Lúc đó anh chỉ nói rằng nếu em vẫn độc thân thì anh sẽ có cơ hội trở thành bạn trai của em thôi, anh đâu có bảo em phải lập tức chia tay Lâm Gia Hòa để đến với anh. Giờ em hối hận thì đó cũng là chuyện em phải tự chịu trách nhiệm.”
“…”
Những tàn dư lý trí cuối cùng trong đầu nhân vật nữ phụ, bị câu nói đó đánh cho tan tành.
Lục Dĩ Bạch nói thẳng ra xong, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh ta nhắc lại “chia tay” một lần nữa rồi thẳng thừng bỏ mặc nhân vật nữ phụ đứng đó, quay người đi tìm “chân ái” của anh ta.
Nhân vật nữ phụ không cam lòng liền đuổi theo, và cô phát hiện mình vẫn đánh giá thấp sự điên rồ của thế giới này. Chân ái của Lục Dĩ Bạch chính là… Tần Tư Tư.
Tần Tư Tư trở về nhà, không chỉ đoạt lại gia đình và sự sủng ái, mà còn thuận tiện đoạt luôn vị hôn phu của cô. Cô chẳng còn lại gì, và cũng không còn gì để sợ nữa.
Ngày hôm đó, nhân vật nữ phụ thực sự bắt đầu “hắc hóa”.
Khi còn nằm viện đọc tiểu thuyết, Tần Tụng đã thấy Lục Dĩ Bạch là một tên đàn ông thực sự đáng ghê tởm. Vừa ích kỷ vừa giả tạo, đã vậy còn đổ lỗi cho việc mình thay lòng đổi dạ lên đầu nhân vật nữ phụ, biến cô thành bản sao thay thế cho người khác.
Tần Tụng tức giận đến mức đã vào phần bình luận của chương mới nhất để viết một bài dài chỉ trích hành vi xấu xa của Lục Dĩ Bạch. Không ngờ lại bị fan cuồng của “chân ái” chửi rủa suốt ba ngày ba đêm đến mức cô không nhận ra chính mình, cuối cùng đành xóa bình luận, ôm đầu bỏ chạy.
Giờ nhìn thấy Lục Dĩ Bạch bằng xương bằng thịt, cảm giác ghê tởm ấy lập tức ập tới, sắc mặt cô cũng trở nên khó coi hẳn.
“Thật không ngờ lại gặp hai người ở đây?” Lục Dĩ Bạch giả vờ ngạc nhiên hỏi, giọng điệu nghe rất nhiệt tình.
Bùi Hành Chi mỉm cười: “Tôi đưa Tần Tụng đến khám thai.”
“Ồ…” Lục Dĩ Bạch gật đầu, làm như bây giờ mới nhớ ra: “Tôi quên mất chuyện Tần Tụng mang thai rồi. Thế nào, em bé ổn chứ?”
Bùi Hành Chi: “Em bé rất khỏe, Tần Tụng cũng rất tốt. Cảm ơn sếp Lục quan tâm.”
Lục Dĩ Bạch nở nụ cười dịu dàng: “Là bạn bè thì quan tâm nhau là chuyện đương nhiên… À đúng rồi, dự kiến sinh vào khi nào vậy?”
Khi hỏi câu đó, ánh mắt hắn đặt lên người Tần Tụng.
Bùi Hành Chi vốn định trả lời, nhưng thấy vậy lại hơi nghiêng đầu nhìn Tần Tụng.
Tần Tụng nở một nụ cười gượng gạo, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sếp Lục hỏi chuyện này làm gì?”
Lục Dĩ Bạch: “Mọi người đều là bạn bè, hỏi chút chuyện nhỏ cũng bình thường mà. Tôi với Tư Tư mấy hôm trước còn nói chờ em bé ra đời nhất định sẽ chuẩn bị một món quà lớn.”
“Không cần.” Tần Tụng từ chối thẳng thừng: “Con sinh ra là chuyện vui của nhà họ Phí, bọn tôi không định để người ngoài can dự vào. Sếp Lục với Tư Tư có tiền thì để dành mà tiêu, đừng lãng phí vào con tôi.”
“Cô…” Lục Dĩ Bạch không ngờ Tần Tụng lại nói như vậy, nụ cười trên mặt hắn lập tức đóng băng: “Tần Tụng, ý của cô là sao? Cô xem tôi và Tư Tư là người ngoài à?”
“Chứ còn gì nữa?” Tần Tụng hỏi lại” “Anh và Tần Tư Tư không phải người ngoài, vậy chẳng lẽ tôi và Bùi Hành Chi mới là người ngoài? Tôi mang nặng đẻ đau mười tháng, sau đó giao con cho nhà họ Lục để nó gọi hai người là bố mẹ à?”
“…”
Lời nói hơi thô nhưng lại đúng đến mức không thể chối cãi.
Trợ lý đi cùng mấy người đều giật mình nhìn, Lục Dĩ Bạch thì bị chặn họng đến mức mặt mày tối sầm.
Bùi Hành Chi thấy không khí căng thẳng quá, vội lên tiếng xoa dịu: “Xin lỗi sếp Lục, Tiểu Tụng mang thai nên tính khí không được tốt lắm. Với những người cô ấy không ưa, cô ấy rất dễ nổi nóng. Mong anh đừng trách.”
Lục Dĩ Bạch: “…”
Hình như anh cũng chẳng nể mặt tôi chút nào nhỉ?
“Bọn tôi còn phải đi khám, xin phép đi trước. Tạm biệt sếp Lục.”
Nói xong, không đợi anh ta đáp lại, Bùi Hành Chi đỡ Tần Tụng quay người rời đi.
Tần Tụng nhíu mày: “Đi đâu vậy? Em còn chưa đi vệ sinh mà.”
“Xin lỗi xin lỗi.” Bùi Hành Chi dịu giọng dỗ dành.
Thế là hai vợ chồng lại quay trở lại, đi ngang qua khuôn mặt đen sì của Lục Dĩ Bạch.
Tần Tụng: “Em muốn ăn hạt dẻ rang đường. Lát nữa anh mua cho em nhé?”
Bùi Hành Chi: “Tất nhiên rồi, anh sẽ mua phần lớn cho em.”
“Anh còn phải bóc cho em nữa.”
“Không thành vấn đề…”
Hai người vừa nói vừa cười, ngọt ngào thân mật, chậm rãi đi xa.
Lục Dĩ Bạch đứng nguyên tại chỗ, tức giận đến đỏ cả mắt.