“Em… em làm gì vậy?”
Bùi Hành Chi giật mình, vội nắm chặt lấy bàn tay đang “làm loạn” của Tần Tụng.
Tần Tụng chỉ mỉm cười dịu dàng, chẳng buồn trả lời. Cô dịch người lại gần, rút tay khỏi sự khống chế của anh, rồi lại đưa tay xuống…
Hành động mạo hiểm ấy khiến Bùi Hành Chi lập tức nín thở, giọng cũng nghẹn lại:?“Tần Tụng…”
Đôi má Tần Tụng ửng hồng trong ánh đèn mờ, nhưng động tác của cô vẫn tiếp tục, vụng về, lóng ngóng nhưng đầy táo bạo.
“Đừng… đừng thế…” Bùi Hành Chi run rẩy giữ lấy tay cô, giọng trầm khàn tan chảy.
Tần Tụng khẽ nhíu mày, cố ý tăng thêm chút nhịp độ, còn buông lời trêu chọc: “Sao?Anh không thích à?”
“Ưm…”
Một tiếng rên khe khẽ bật ra từ cổ họng anh, ý tứ mơ hồ đến mức khiến câu nói sau đó vỡ vụn.
Gương mặt anh đỏ như sắp cháy, ngay cả vành tai cũng nóng bừng.
“Bùi Hành Chi.” Cô gọi tên anh bằng giọng ngọt ngào,rồi lặp lại câu hỏi: “Thế này… anh không thích sao?”
Anh nhắm nghiền mắt, hoàn toàn mất kiểm soát, không thốt nên lời.
Thấy vậy, Tần Tụng bỗng dừng lại, giọng nhỏ nhẹ: “Nếu không thích…mvậy thôi, em không làm nữa.”
Cô vừa nói vừa muốn rút tay về.
“Đừng!” Bùi Hành Chi lập tức giữ chặt lấy tay cô, giọng nóng hổi: “Đừng dừng…”
Câu “đừng dừng” kia nghe như một lời cầu xin yếu ớt.
Khóe môi Tần Tụng cong lên đầy đắc ý:m“Vậy em tiếp tục nhé?”
Anh cắn môi, khẽ gật đầu:m“Ừ…”
Cô tiếp tục, còn "tâm cơ" dùng tay kia che mắt anh lại.
Không đeo kính, đôi mắt trần của anh chạm vào lòng bàn tay mềm mại của cô, da kề da, hơi ấm lan tỏa… Cử chỉ ấy khiến không khí vốn đã mập mờ lại càng thêm nồng nặc, nghẹt thở.
Bùi Hành Chi ngả người ra sau, một tay nắm chặt ga giường, tay kia giữ chặt lấy cổ tay cô như bám vào thứ gì cứu mạng.
Dù cô gan lớn nhưng rõ ràng là lần đầu,mđộng tác lóng ngóng đến đáng thương, nhưng với Bùi Hành Chi… thế là quá đủ, thậm chí còn mang sức công phá chí mạng.
“Ưm…”
Một tiếng thở dài thoát ra, rồi mọi thứ chìm vào yên lặng.
Tần Tụng ngơ ngác dừng tay, không dám động đậy. Bùi Hành Chi nhanh chóng lấy khăn giấy ở đầu giường cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ.
“Em có mệt không?” Anh hỏi.
Tần Tụng gật đầu thật thà: “Mệt.”
Cô tưởng sẽ nhanh thôi, ai ngờ kéo dài đến mức tay muốn rã rời.
Bùi Hành Chi dọn xong, kéo chăn đắp cho cô: “Vậy ngủ đi.”
Tần Tụng đỏ mặt “ừ” một tiếng, rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh.
Một lúc sau, cô khẽ hỏi:n“Bùi Hành Chi, anh thấy đỡ hơn chưa? Còn áp lực không?”
“…”
Anh hơi khó nói, nhưng vẫn thành thật đáp:m“Tốt… tốt hơn nhiều rồi. Cảm, cảm ơn em.”
Giọng cô pha chút ý cười: “Vậy anh còn muốn ra ngoài giải tỏa nữa không?”
“Không đi nữa. Anh muốn ngủ.”
“Vậy chúc anh ngủ ngon.”
“… Chúc em ngủ ngon.”
Căn phòng trọ nhỏ cuối cùng cũng chìm vào yên tĩnh. Nhưng chỉ vài phút sau, Tần Tụng lại cất tiếng: “Cách này hiệu quả thật. Lần sau em giúp anh tiếp nhé.”
“Em…” Bùi Hành Chi giật mình tỉnh hẳn,mbị lời cô dọa cho một phen: “Con gái, không được nói những lời như vậy!”
Tần Tụng giả vờ ngây thơ: “Vậy em không nói nữa. Em làm luôn vậy.”
“Em… đúng là không chịu học cái tốt.”
Sau khi được "giải tỏa áp lực", Bùi Hành Chi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Sáng hôm sau,manh dậy thật sớm, tự tay xách túi của Tần Tụng ra chợ mua hết tất cả những món cô nhắc tối qua.mAnh còn mua luôn bữa sáng mang về.
Khi Tần Tụng tỉnh dậy, đồ ăn đã bày sẵn trên bàn.
Thấy cô bước ra, anh mỉm cười: “Mau đi rửa mặt đi, không một lúc nữa đồ ăn nguội hết.”
Tần Tụng dụi dụi mái tóc rối, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ: “Ừm…”
Cô bước vào nhà tắm rửa mặt rồi bước ra, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút.
“Hả? Có cả cháo trứng bắc thảo thịt bằm nữa này? Sao anh biết em thích ăn món này?”
Nhìn bát cháo còn bốc khói, cô mở to mắt vui sướиɠ như một đứa trẻ.
Bùi Hành Chi rửa sạch thìa rồi đi tới, thuận tay vuốt phẳng chỏm tóc dựng ngược trên đầu cô: “Em ăn món này suốt một tuần rồi. Dù anh có mù đến mấy cũng phải nhận ra.”
“Hehe.”
Cô kéo ghế ngồi xuống. Vừa khi anh đặt thìa vào tay, cô đã cúi đầu ăn ngấu nghiến.
“Cháo này ngon quá!”
Bùi Hành Chi nhìn cô mà bật cười: “Ngon thì ăn nhiều vào. Giờ em đang ăn cho hai người, đừng để bụng đói.”
Tần Tụng: “Ừ.”
“À, trưa nay em định đi lúc mấy giờ?” Anh vừa bóc trứng vừa hỏi.
“Em đã hẹn trước với Tiểu Huyên rồi. Sáng nay sẽ cùng em ấy đến nộp đơn xin nghỉ việc. Nếu anh không vội đến văn phòng, anh chở em qua đó được không?”
“Được.”
Anh gật đầu rất nhanh rồi đặt quả trứng đã bóc vỏ vào tay cô,mánh mắt anh nhìn cô còn ấm áp hơn mọi khi.
“Ăn xong thì đi với anh, anh đưa em qua.”
“Vâng!”
Vì hẹn với Bùi Lệnh Huyên còn sớm nên Tần Tụng không vội.mCô thong thả ăn xong, thay quần áo, chỉnh trang lại rồi mới cùng Bùi Hành Chi ra ngoài.
“Em giờ đã có việc rồi, sáng ra ngoài có sợ trễ giờ không?” Lúc xuống cầu thang, anh bỗng hỏi.
“À…” Cô nghĩ một chút rồi đáp: “Ngày đầu nhận việc của em là thứ Hai tuần sau. Mấy hôm nay em vẫn rảnh, không ảnh hưởng gì đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Khu chung cư cũ nhỏ xíu, từ tòa nhà ra bãi đỗ xe chỉ mất hai phút. Bùi Hành Chi vừa đi được vài bước đã thấy xe mình, liền nói: “Em đợi anh ở đây nhé, anh lái xe lại đón.”
“Ừ.” Cô vỗ nhẹ vào cánh tay anh: “Đi đi…”
“Bùi Hành Chi!”
Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, cả hai người cùng khựng lại.
Bùi Hành Chi hơi nhíu mày: “Sao cô lại đến nữa?”
Lại?
Chỉ một chữ thôi đã khiến Tần Tụng hơi nhướng mày, ánh mắt nhìn về phía hai người lập tức trở nên thăm thẳm.
“Tớ mang bữa sáng đến cho cậu!”
Thẩm Yến Hồi làm như không thấy Tần Tụng, ánh mắt chỉ dán chặt vào người Bùi Hành Chi, còn giơ lên hộp đồ ăn tinh xảo do chính tay cô ta làm.