Chương 22: Dự án game otome*

(*) game hẹn hò thường dành cho nữ

Là vợ của Bùi Hành Chi, Tần Tụng cảm thấy mình có nghĩa vụ phải nói cho anh biết sự thật.

Cô sắp xếp lại lời cần nói trong đầu, cố gắng để câu chuyện nghe bớt kỳ lạ.

“Em… em biết một chuyện, có lẽ liên quan đến việc công ty anh phá sản.”

Bùi Hành Chi lập tức tập trung: “Chuyện gì vậy?”

“Em…”

“Hành Chi, Tiểu Tụng!”

Tần Tụng còn chưa kịp mở miệng thì giọng mẹ Bùi đã từ phía sau vang lên, cắt ngang câu chuyện.

Bùi Hành Chi quay đầu, mỉm cười đáp: “Mẹ.”

Mẹ Bùi đứng cách đó không xa, nhẹ nhàng vẫy tay: “Lại đây nào, về nhà thôi, mẹ mang đồ ăn ngon cho hai đứa.”

Bùi Hành Chi: “Vâng.”

Tần Tụng tranh thủ nói nhanh: “Phương Bác không phải hung thủ thật sự khiến anh phá sản. Sau lưng anh fa còn có người khác. Anh hãy điều tra Lục Dĩ Bạch và Tần Tư Tư.”

Nói xong, mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của Bùi Hành Chi, cô kéo anh đi thẳng về phía mẹ Bùi.

“Mẹ.”

Mẹ Bùi cười đáp: “Này! Tiểu Tụng đi chậm thôi, không cần vội…”

Bữa trưa hôm đó Tần Tụng ăn ở studio của Bùi Hành Chi.

Mẹ Bùi dạy ở một trung tâm gần trung tâm thương mại, trước khi tan học bà gọi cho Bùi Hành Chi, bảo là làm món ngon, muốn anh qua lấy.

Bùi Hành Chi tranh thủ ghé qua, lại đúng lúc gặp Tần Tụng đang bán dây chuyền ở đây. Ban đầu mẹ Bùi và Tần Tụng định về phòng trọ ăn, nhưng Bùi Hành Chi còn phải làm việc, không thể về. Thế là hai người bàn nhau mang đồ ăn đến studio của anh.

Studio của Bùi Hành Chi mở trong một tòa chung cư cũ, vốn là một phòng học nhảy bỏ trống. Diệp Từ tình cờ thấy, thấy rẻ mà rộng, bèn thuê về để làm dự án.

Studio mới thành lập không lâu, thành viên chỉ có hai người là Bùi Hành Chi và Diệp Từ.

Buổi sáng Buig Hành Chi ra ngoài một lúc, studio chỉ còn mình Diệp Từ lủi thủi.

“Trời ơi anh ơi! Cuối cùng anh cũng về rồi!”

Nghe tiếng mở cửa, Diệp Từ với cái đầu bù xù chạy nhào tới, thế là đυ.ng mặt đối mặt với Tần Tụng.

“...Tần… Tần Tụng?”

Tần Tụng không quen anh ấy lắm, chỉ biết tên anh ấy là Diệp Từ.

“Chào anh.” Tần Tụng cười lễ phép chào.

“...” Diệp Từ hơi đờ đẫn.

Tần Tụng từ bao giờ lại hiền lành lễ phép như vậy? Không phải cô luôn coi thường anh ấy sao?

“Gọi gì mà Tần Tụng, gọi chị dâu đi.” Bùi Hành Chi theo sau bước vào, tiện tay gõ lên đầu Diệp Từ.

Diệp Từ ngây người một lúc mới bật ra được: “Ch… chị dâu.”

“Ừ.” Tần Tụng lập tức đáp lại.

“Mau lại ăn cơm.” Mẹ Bùi lấy thức ăn đặt lên chiếc bàn gỗ bên góc tường, lớn tiếng gọi.

“Con tới ngay.” Tần Tụng nhanh chân bước lại, vừa dọn ghế vừa khen: “Mẹ nấu thơm quá, con ngửi mà chảy nước miếng luôn rồi.”

Mẹ Bùi được khen thì vui ra mặt: “Tiểu Tụng đói rồi hả? Lát ăn nhiều một chút nhé, mẹ cố ý nấu món gà hầm hạt dẻ con thích đấy.”

Tần Tụng: “Dạ được ạ!”

Bùi Hành Chi nhìn cô cười: “Trên đường tới đây cô ấy cứ kêu đói suốt, mẹ múc cơm cho cô ấy nhiều chút…”

Mẹ Bùi nghe thế liền ấn chặt cơm trong bát của Tần Tụng rồi múc thêm muôi nữa.

“Không sao đâu…”

Nhìn ba người trước mắt thân thiết hòa thuận, Diệp Từ thoáng cảm thấy như mình đang nằm mơ. Đây… có còn là Tần Tụng mà anh ấy quen không?

“Đứng đơ ra làm gì, lại ăn cơm đi.” Bùi Hành Chi sắp xếp xong bàn, quay đầu gọi Diệp Từ.

Diệp Từ ngơ ngác đi tới, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Tần Tụng, ghé sát hỏi nhỏ: “Anh Bùi… cô ấy… là thật hả?”

Bùi Hành Chi cúi mắt, dùng khăn giấy lau đôi đũa, lau xong đặt trước mặt Tần Tụng.

“Thật.”

“Há…” Diệp Từ hít mạnh một hơi lạnh.

Bùi Hành Chi vỗ vai anh ấy, thuận tay đẩy anh ấy vào bàn: “Rồi sẽ quen thôi, ăn đi.”

Diệp Từ kéo ghế ngồi xuống, ngây ngốc gật đầu: “Ừ.”

Ăn xong, Tần Tụng khoanh hai tay sau lưng, đi dạo trong studio để tiêu cơm.

Studio điều kiện hơi đơn sơ. Căn phòng rộng thênh thang, ngoài vài cái bàn và mấy cái máy tính thì chẳng còn gì khác.

Thành viên lại ít, chỉ có hai người bé tí, nên cái “studio” này nhìn thế nào cũng thấy nghèo nàn lạnh lẽo.

Tần Tụng vừa đi vừa tiện tay sắp xếp lại bàn làm việc bừa bộn.

“Để anh làm.” Bùi Hành Chi tinh mắt, lau xong bàn liền đi tới giúp.

“Không cần đâu.” Tần Tụng không cho, cô lùi ra một chút để chừa chỗ cho anh.

“Anh làm việc tiếp đi, em dọn chút thôi, không mệt.”

“Vậy được.” Bùi Hành Chi đúng là còn việc phải làm nên không cố chấp nữa.

“À, hai người đang làm dự án gì vậy?” Tần Tụng nhìn mô hình nhân vật trên màn hình máy tính của Bùi Hành Chi, tò mò hỏi.

Bùi Hành Chi đáp: “Game, game otome.”

Diệp Từ bổ sung: “Gọi tắt là game otome.”

“Game otome?” Tần Tụng tròn mắt ngay khi nghe.

Bùi Hành Chi thấy phản ứng của cô thì vui vẻ nhướn mày: “Em nghe qua thể loại này à?”

“Đương nhiên em biết!”

Không chỉ biết, trước khi xuyên sách, Tần Tụng còn là tay chơi otome nạp tiền chuyên nghiệp. Kiếm bao nhiêu tiền đều đổ hết vào mấy anh trong game.

Nào là “Luyến… Gì Đó Trong Không Gian Sâu”, “Luyến… Gì Đó Nhà Sản Xuất”, “Thế Giới Bên Trong”... đều có dấu chân nạp tiền của cô.

Nhưng… bây giờ cô sang thế giới khác rồi, game otome ở đây có giống nơi cô từng sống không?

“Giờ trong nước những game otome nào hot vậy? Game của hai người so với mấy game đó có gì mới mẻ không?”

“...” Diệp Từ chớp mắt, nhìn cô kiểu rất kỳ quái: “Chị dâu nói gì thế? Game otome giờ chỉ thịnh ở Nhật thôi, trong nước chưa có công ty nào làm… À không, có một công ty làm rồi nhưng thiên về truyện, gameplay đơn điệu chán ngắt, hot cũng không lên nổi nên chẳng ai biết.”

Trong nước chỉ có một công ty làm, mà còn không ai biết đến…

Vậy nghĩa là nếu game của Bùi Hành Chi và Diệp Từ ra mắt thành công, nó sẽ trở thành game otome “chính hiệu” đầu tiên của quốc nội?

Nghĩ tới mức độ bùng nổ của otome ở thế giới cũ, Tần Tụng không dám tưởng tượng nếu dự án này thành thì tương lai rực rỡ cỡ nào.

Với tư cách một dân otome nạp tiền kỳ cựu, Tần Tụng tự tin mình có thể góp được vài câu hữu ích.

Cô kéo một chiếc ghế ngồi sát cạnh Bùi Hành Chi, háo hức hỏi: “Vậy game của hai người có cải tiến hay sáng tạo gì không?”

“Đương nhiên có.” Bùi Hành Chi lấy một tập tài liệu dày cộm từ trên bàn, mở ra cho Tần Tụng xem.

Tần Tụng vừa xem vừa nghe anh giải thích. Nghe xong, cô không nhịn được mà giơ ngón cái khen.

“Ý tưởng của hai người đỉnh quá! Cứ làm đi, em đảm bảo game này nhất định sẽ giúp hai anh rửa hận đổi vận!”

“Thật không?” Diệp Từ hơi run run.

Tần Tụng nghĩ đến mấy công ty dựng cả tòa nhà bằng tiền otome ở thế giới cũ, liền vỗ ngực chắc nịch: “Thật! Chỉ cần hai người làm được game này, em dám chắc nó sẽ hot khắp cả nước!”