Địa điểm giao dịch được hẹn ở trung tâm thương mại sầm uất nhất Vân Thành.
Sau khi thức dậy và chỉnh chu trang phục, Tần Tụng mang theo chiếc vòng cổ rồi ra ngoài.
Trung tâm thương mại cách khu cô ở gần mười cây số, cô bắt taxi đến nơi. Vừa xuống xe, người mua đã nhắn tin: [Tôi đã ở trong trung tâm rồi, cô đến đâu rồi?]
Tần Tụng trả lời: [Tôi đến cửa rồi, giờ vào ngay đây.]
Trung tâm này khá rộng, các cửa hàng bên trong rất khó tìm. Tần Tụng bật định vị, rẽ trái rẽ phải suốt mười phút mới tìm được cửa hàng đã hẹn.
Trong cửa hàng chỉ có một vị khách nam. Tần Tụng bước đến, thử hỏi: “Xin chào, anh có phải người muốn mua vòng cổ không?”
Vị khách nghe thấy liền quay lại, nhìn Tần Tụng từ đầu đến chân một lượt rồi mới đáp: “Đúng là tôi. Vòng cổ của cô đâu?”
Tần Tụng lấy chiếc hộp đựng vòng cổ từ trong túi ra, đưa đến trước mặt anh ta: “Đây ạ, anh cứ kiểm tra thoải mái.”
Người đàn ông lập tức nhận lấy, mở hộp rút chiếc vòng ra, so sánh với chiếc vòng trong tay nhân viên.
“Ôi, màu vàng đẹp quá! Gần như không khác gì hàng mới! Đúng không?”
“Ha…”
Nhân viên đứng sau quầy cười mà như không cười, gương mặt cứng đờ, chẳng buồn trả lời.
Anh ta cũng chẳng để ý, cúi xuống kiểm tra vòng cổ vài lần, xác định không có vết xước nào mới quay sang nói với Tần Tụng: “Cô định bán bao nhiêu?”
“Tôi bán hai mươi ba nghìn.”
“Hai mươi ba nghìn…”
Người đàn ông suy nghĩ một chút rồi hỏi nhân viên: “Thế bên cửa hàng bán hàng mới giá bao nhiêu?”
Nhân viên nghiến răng: “Ba mươi ba nghìn.”
“Ba mươi ba trừ hai mươi ba… rẻ hẳn mười nghìn! Thôi được, tôi không mua của cửa hàng nữa, tôi mua của cô gái xinh đẹp này.”
Tần Tụng mừng thầm, lập tức đồng ý: “Giao dịch!”
“…”
Nhân viên trừng mắt liếc người đàn ông, vừa thu lại chiếc vòng trên tay vừa mỉa mai: “Tôi nói này anh, vòng này là anh mua cho vợ đeo trong ngày cưới đó. Đồ cưới mà mua đồ đã qua tay người khác… e là không hợp đâu?”
“Sao lại không hợp?”
Người đàn ông nhét vòng vào hộp, được nửa chừng lại rút ra, đưa cho nhân viên khác đang rảnh: “Giúp tôi kiểm định xem có phải hàng thật không.”
“…”
Nhân viên kia rất không muốn nhưng không dám từ chối, đành đen mặt kiểm tra.
“Vòng này tuy là hàng cũ, nhưng chỉ cần tôi không nói, ai mà biết được?”
Người đàn ông tựa người vào ghế, hài lòng vì tiết kiệm được mười nghìn tệ.
“Kết hôn thôi mà, cần gì mua đắt. Tôi mua được rẻ thì mua, vợ tôi có biết đâu, đúng không cô gái?”
Tần Tụng: “…”
Cô đã ngại muốn chết vì đứng bán đồ cũ ngay trong cửa hàng thương hiệu, nào dám lên tiếng nữa?
“Hì hì…” Cô chỉ biết mím môi cười gượng, tuyệt nhiên không bình luận.
“Là hàng thật.” Nhân viên kiểm định xong, mặt lạnh như tiền trả lại chiếc vòng.
“Nhưng đúng là có dấu vết sử dụng rõ rệt. Anh xác định vẫn muốn mua để tặng vợ sắp cưới chứ?”
Người đàn ông cẩn thận cất vòng vào hộp, hớn hở: “Xác định! Vợ tôi vì hám hư vinh mới đòi chiếc vòng đắt tiền này. Tôi mua cho cô ấy là được rồi, quan tâm gì đã có ai đeo qua hay chưa. Cô gái, tôi chuyển khoản cho cô qua WeChat nhé, đỡ phải thủ tục rườm rà.”
Tần Tụng lấy điện thoại: “Không vấn đề.”
[WeChat: Đã nhận 23.000 tệ. ]
Xác nhận tiền đã về tài khoản, Tần Tụng nói lời cảm ơn rồi quay người rời đi.
“Vô lý thật…”
Hai nhân viên cau có nhìn theo cô, vô cùng khó chịu vì bị cướp mất một đơn hàng.
Tần Tụng giả vờ không nghe thấy, không thèm ngoảnh lại. Đúng là chuyện này hơi thiếu đạo đức, nhưng liên quan gì đến cô? Cô chỉ là người bán vòng cổ, nhiệm vụ là bán hàng - nhận tiền - rời đi. Người ta mua về làm gì, cô không muốn cũng chẳng cần quan tâm.
“Trời ơi, đúng là Tần Tụng thật sao?”
Tần Tụng vừa bước đến cửa, hai cô gái ăn mặc thời thượng bỗng từ bên cạnh xông ra, ăn ý chặn đường cô. Tần Tụng ngơ ngác nhìn hai người, hoàn toàn không nhận ra họ.
“Chị Tư Tư, chị đúng là không nhìn nhầm, người đó chính là Tần Tụng.” Một cô gái hơi nghiêng người, quay đầu gọi về phía bên phải.
Chị Tư Tư…
Vừa nghe danh xưng đó, trong đầu Tần Tụng lập tức hiện lên một cái tên… Tần Tư Tư.
Trong tiểu thuyết này, người được gọi bằng cái tên ấy chỉ có duy nhất cô ta. Quả nhiên, chưa đầy hai giây sau, Tần Tư Tư đã xuất hiện trước mặt Tần Tụng.
“Làn da trắng như sứ, ngũ quan tinh xảo, chỉ mặc một chiếc váy trắng đơn giản mà khiến tất cả những cô gái xung quanh đều trở nên lu mờ…”
Đó là cách tác giả miêu tả vẻ ngoài của Tần Tư Tư trong truyện. Khi đọc, Tần Tụng từng cho rằng tác giả viết quá đà. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy, cô mới biết hóa ra do trí tưởng tượng của mình quá nghèo nàn.
Tần Tư Tư thật sự đẹp đến mức đó, miêu tả kia chẳng hề phóng đại chút nào.
“Tần Tụng, lâu rồi không gặp.” Tần Tư Tư mỉm cười, thái độ có vẻ thân thiện.
Nhưng Tần Tụng nhìn cô ta lại chẳng buồn cười. Bởi vì con người này căn bản không phải loại tốt lành gì.
Nếu phải tìm nguyên nhân khiến nữ phụ “hắc hóa”, Tần Tụng cho rằng ít nhất hai phần ba là do Tần Tư Tư xúi giục.
Trong nguyên tác, nữ phụ không phải vừa thấy Tần Tư Tư xuất hiện đã trở nên điên cuồng. Với thân phận thiên kim giả mạo, nữ phụ lúc đầu vẫn có chút tự biết mình.
Sau khi biết mình chỉ là giả, cô hoang mang một thời gian dài, không rảnh rang mà đối đầu với Tần Tư Tư. Chính Tần Tư Tư là người chủ động tìm đến cô.
Tần Tụng vẫn nhớ rõ những lời Tần Tư Tư từng nói với nữ phụ…
“Tần Tụng, tôi biết cô cũng vô tội, nhưng tôi vẫn không kìm được lòng hận cô. Là cô đã chiếm đoạt cuộc đời của tôi, là cô khiến tôi vô cớ chịu bao nhiêu khổ đau. Tôi hận cô, tôi tuyệt đối không thể sống chung với cô dưới một mái nhà. Nhà họ Tần muốn giữ cô lại, dù cô là đồ giả mạo, cô vẫn có thể tiếp tục hưởng những giàu sang vốn không thuộc về mình. Tần Tụng, dựa vào đâu mà cô được hưởng cuộc đời tốt đẹp như vậy?" Tôi nói thật với cô, tôi không muốn chấp nhận cô. Cho dù cô ngoan ngoãn không gây chuyện, tôi cũng không chấp nhận việc cô ở lại nhà họ Tần. Vì cô chiếm chỗ của tôi mà tôi bị đày ải ở cái thôn nhỏ đó chịu biết bao khổ cực! Nếu không nhờ nhà họ Tần tìm về kịp thời, giờ tôi có lẽ đã bị gả đi đổi sính lễ rồi. Cô và tôi đều là những đứa trẻ bị trao nhầm, nhưng vì sao chỉ có mình tôi phải chịu khổ? Thật không công bằng. Tần Tụng, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ bắt cô nếm trải lại toàn bộ những gì tôi từng chịu đựng. Chỉ khi cô đau khổ như tôi, trong lòng tôi mới được thoải mái.”
Ngay đêm đầu tiên trở về nhà, Tần Tư Tư đã nói với nữ phụ những lời này. Nữ phụ vốn đã lo sợ bị nhà họ Tần bỏ rơi, nghe xong liền lập tức sụp đổ hoàn toàn.