Đối với anh, trong ánh mắt của hai người đều lộ rõ sự khinh thường.
Tuy nhiên sau này vào một ngày nọ, điều khiến tất cả mọi người phải há hốc mồm kinh ngạc chính là Phó Cẩn Xuyên, kẻ gần như chẳng bao giờ đến lớp lại đạt điểm số cao nhất chuyên ngành nghiên cứu sinh.
Anh vượt xa người thứ hai hơn 60 điểm, thẳng tiến vào Hoa Thanh, lại còn cùng chuyên ngành, cùng lớp với Mộ Nam Chi, cô nàng học giỏi nhất khóa!
Mùa hè năm đó quá nhiều "ngựa ô" xuất hiện.
Mùa hè ấy ngập tràn thanh xuân, mồ hôi và cả sự nỗ lực không ngừng của họ.
Quá nhiều thứ đang dần thay đổi một cách âm thầm.
Thầy Điền thấy "khắc tinh" này chướng mắt, vội vẫy tay bảo anh về.
Nhìn thấy anh là phát bực.
Đồng chí lão Điền này, niềm tự hào lớn nhất đời chính là môn Toán.
Thầy cũng tốt nghiệp Hoa Thanh, năm xưa là người đứng đầu chuyên ngành Toán, thường xuyên giữ vị trí quán quân toàn khóa.
Lão Điền vốn có thể ở lại Bắc Kinh dạy học, trường có thể cho thầy lưu lại ngay, nhưng vợ thầy làm việc ở Đồng Thành, là nhân viên đường sắt cao tốc. Lão Điền không muốn sống xa vợ nên kiên quyết chọn trở về quê nhà.
Thầy là thiên tài Toán học, thành tựu trong lĩnh vực này có thể sánh ngang phó giáo sư của Hoa Thanh.
Vậy mà Phó Cẩn Xuyên chính là vết nhơ duy nhất trong sự nghiệp Toán học của thầy!
Thầy thường xuyên tự hỏi liệu có phải phương pháp giảng dạy của mình có vấn đề không.
Nhưng dù thầy có thay đổi cách dạy thế nào, môn Toán của Phó Cẩn Xuyên cứ như cố tình chống đối, lần nào cũng chỉ nhận được con số 0 tròn trĩnh.
Ôi trời…
Tức chết đi được!
Chưa từng thấy học sinh nào đần độn như vậy!
Có một lần thầy không nhịn được nữa, ra một đề bài y hệt trong bài kiểm tra thường ngày, hầu hết học sinh trong lớp đều làm đúng.
Ngay cả Cố Tiểu cũng làm đúng!
Ngoại trừ Phó Cẩn Xuyên!
Cả lớp chỉ mỗi mình anh làm sai.
Đề bài cũ đấy, đề bài cũ đấy!!
Tức đến nỗi lão Điền chẳng thiết ăn tối.
Về đến nhà, ngoài việc khen ngợi học trò cưng Mộ Nam Chi, lão Điền than thở nhiều nhất về đứa học trò "bất đắc dĩ" Phó Cẩn Xuyên!
Đúng là vừa tức vừa hận!
Cái thằng khốn này ngoài khuôn mặt đẹp trai ra thì chẳng có gì cả!
Phó Cẩn Xuyên lạnh lùng quay lưng bước đi.
Lão Điền lại gọi anh quay lại: "Em quay lại đây cho tôi."
Phó Cẩn Xuyên một tay đút túi quần, mặt lạnh như băng: "Có việc gì?"
"Vào tủ lấy thuốc ra." Lão Điền nhíu mày quát: "Đừng có suốt ngày mang thương tích đến lớp tôi."
"Nhìn cái mặt xấu xí của em là tôi phát bực!"
Ba người còn lại méo miệng: "..."
Nói thật.
Khuôn mặt Phó Cẩn Xuyên chẳng xấu chút nào.
Thậm chí còn đẹp đến mức khiến người ta điêu đứng, bao nhiêu cô gái trong trường vì khuôn mặt này mà xao xuyến.