Ánh mắt lạnh lẽo của anh liếc qua: "Muốn chết?"
Cố Tiểu lắc đầu: "Muốn sống."
"Đều tại cậu, tối qua cứ kéo tớ đi, khiến tớ còn chưa kịp tỏ tình nữa!!"
Phó Cẩn Xuyên lạnh nhạt nhìn cậu một cái, tiếp tục ngủ.
Cố Tiểu: "..."
"Tối qua cậu thật sự đi trộm trâu à? Sao mệt thế?"
"Cút!"
"Dạ vâng!"
Cố Tiểu nhanh chóng biến mất.
Sau giờ học, lão Điền giao vài bài tập, lại liếc nhìn Phó Cẩn Xuyên. Bố anh quen lão Điền, nên thầy cũng đặc biệt quan tâm anh hơn.
Lão Điền vỗ vỗ bàn anh: "Tan học đến phòng nghỉ của tôi một chút."
Phó Cẩn Xuyên ngẩng mặt lên, làn da trắng, môi đỏ răng trắng, dáng người cao 1m88 đứng thẳng hiên ngang, chỉ một bóng lưng đơn giản cũng đủ khiến người ta mê mẩn.
Tan học, anh thản nhiên bước đi, một tay đút túi quần.
Bộ đồng phục rộng thùng thình khoác trên người toát lên vẻ ngang tàng của kẻ du đãng, lại thấp thoáng nét lười biếng phóng khoáng khó tả.
Một tay đút túi, ánh mắt lạnh lùng xa cách, toàn thân tỏa ra khí chất "đừng lại gần".
Dáng vẻ kiêu ngạo và ngạo mạn.
Trên đường đi, tiếng xì xào bàn tán không ngớt.
Đại loại là nói về gia cảnh anh.
Những "chiến tích lẫy lừng" của anh những năm qua.
Ánh mắt đầy khinh miệt, nhưng khi thoáng liếc qua gương mặt anh lại lộ chút kinh ngạc.
Áp lực quá lớn.
Con gái dù có thích anh cũng sẽ giữ khoảng cách nhất định.
Những cô gái đến gần Phó Cẩn Xuyên, chắc chắn sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, gánh chịu áp lực dư luận.
Những tin đồn tiêu cực đó không phải thứ một cô gái nhỏ bé có thể chịu đựng được.
Phó Cẩn Xuyên giống như một quả bom hẹn giờ, ai dính vào anh sẽ nổ tung, trở thành kẻ thù chung của cả trường.
Bị cô lập trong vô hình.
Con trai kẻ gϊếŧ người, mẹ bỏ đi theo người khác, suốt ngày lêu lổng với đám du côn, vô học vô nghề, thành tích đứng bét lớp.
Dù có khuôn mặt đẹp đi nữa, tương lai cũng chẳng ra gì.
Biết đâu sẽ giống bố, vào tù ngồi chơi vài ngày.
Phó Cẩn Xuyên đẩy cửa, không thèm gõ, ánh mắt âm trầm, thản nhiên bước vào với tay đút túi.
Khí chất bá đạo kiêu ngạo.
Anh tự nhiên đứng dựa tường, viền mắt đỏ toát lên vẻ lãnh đạm và lạnh lùng.
Động tác quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Thầy Điền bật cười vì tức.
Ông ấy ngồi trên ghế, tay cầm ly trà nhấp một ngụm.
"Nói đi, tại sao sáng nay không đến lớp?"
Chàng trai ngáp dài, đứng dựa vào tường với vẻ lười nhác, giọng điệu phớt lờ như chẳng quan tâm: "Buồn ngủ."
Khóe mắt anh vẫn còn vết thương đang đóng vảy, má phải hơi bầm tím, trông như vừa đánh nhau với ai đó.
"Lại đánh nhau rồi?"
"Té." Anh lạnh lùng đáp.
"Thầy Điền."
Mộ Nam Chi đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Phó Cẩn Xuyên đang đứng chịu phê bình trong văn phòng.