Mộ Nam Chi: "Ừm."
Phó Cẩn Xuyên: "Lần sau đừng tùy tiện gửi ảnh."
Mộ Nam Chi: "Ừm."
Phó Cẩn Xuyên liếʍ môi, vốn định nói thêm rằng đừng đăng ảnh hở vai lên mạng xã hội, con gái không an toàn.
Nhưng cuối cùng lại thấy mình không có tư cách.
Anh không phải người của cô, cũng chẳng có quyền can thiệp.
Nhìn avatar Mộ Nam Chi, trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó tả.
Cảm giác bị đẩy ra ngoài, như một kẻ xa lạ, không thể bước vào thế giới của cô.
Nhưng Phó Cẩn Xuyên không biết rằng...
Mộ Nam Chi chỉ đăng ảnh cho mình anh xem.
Bức ảnh đó là gửi riêng cho anh.
Chàng trai vô thức lưu hai bức ảnh vào máy, mắt khẽ hạ, hàng mi dài rậm che đi ánh mắt sâu thẳm.
Đêm đó Phó Cẩn Xuyên trằn trọc mãi, đến tận 3 giờ sáng mới ngủ.
Hôm sau đến trường, hai tiết đầu đã kết thúc, Phó Cẩn Xuyên đến muộn. Chàng trai mặc đồng phục, một tay đút túi quần, vẻ ngoài bất cần pha chút u ám, giữa lông mày toát lên vẻ lạnh lùng, toàn thân tỏa ra khí chất của một đại ca.
Thầy Điền rất được học sinh yêu quý, thường được mọi người gọi bằng cái tên thân mật "Tiểu Điền Điền".
Thấy Phó Cẩn Xuyên xuất hiện trong lớp, thầy Điền chỉ đành lắc đầu, không trách mắng cũng không quát tháo, vẫn tiếp tục viết phấn lên bảng.
Học sinh nghe giảng say sưa, nhưng điều đó không ngăn họ trượt môn.
Phó Cẩn Xuyên là "thanh đồng" ngang bướng duy nhất, luôn đạt điểm 0.
Ngay cả sức hút của Tiểu Điền Điền cũng vô dụng.
Điểm 0 nhiều vô số kể.
Cố Tiểu thấy Phó Cẩn Xuyên vừa vào lớp đã gục mặt xuống bàn ngủ, ném mấy cục giấy vụn về phía anh.
"Ê, gọi giùm Phó Cẩn Xuyên với?" Cố Tiểu nhờ người ngồi trước anh.
Người đó chỉ vào mình, mặt mũi ngơ ngác.
"Đúng! Là cậu đó!"
"Ném giúp tôi cục giấy cho Phó Cẩn Xuyên!"
Đại lão đang ngủ mà...
Người đó mặt cắt không còn hạt máu, run rẩy cầu xin: "Tôi quỳ đây, Cố Tiểu, tôi không dám đâu."
Cố Tiểu lầm bầm chửi: "Đồ vô dụng!"
Nhân lúc Tiểu Điền Điền quay lưng, cậu nhanh như chớp thò chân ra ngoài, trườn như con lươn sang chỗ ngồi cạnh Phó Cẩn Xuyên.
Trong lớp chỉ có Cố Tiểu dám ngồi cạnh Phó Cẩn Xuyên.
Tiểu Điền Điền thấy hai người ngồi cùng nhau quá ồn ào nên đã tách Cố Tiểu ra chỗ khác.
Trời ơi...
Thật là tàn nhẫn khi chia cắt đôi uyên ương đáng thương này!
Cố Tiểu dám không nghe lời, Tiểu Điền Điền sẽ gọi ông cậu của cậu đến trị!
Xui xẻo thay, thầy Điền là người duy nhất ngoài hiệu trưởng (ông cậu) biết rõ thân phận của cậu.
Cố Tiểu dám đâu dám phản kháng.
"Ê, tối qua cậu đi trộm trâu à?" Cố Tiểu chọc chọc vào eo cậu bạn.
Phó Cẩn Xuyên mặc nguyên bộ đồng phục, đầu gục xuống bàn. Anh ngẩng lên, đôi mắt buồn ngủ, viền mắt ửng đỏ.