Chương 38: Liệu anh có xứng đáng không?

Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ vẫn văng vẳng tiếng ve kêu.

Gió thổi qua mang theo âm thanh xào xạc của cây cỏ.

Phó Cẩn Xuyên mở cửa sổ, làn gió mát lạnh phả vào mặt.

Màn hình điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, có người nhắn tin cho anh: "Đại ca, Thần Dương nhận đơn rồi."

"Nhưng bên kia yêu cầu tăng giá, họ nói việc hơi lớn nên phải tăng thêm."

Chàng trai gõ nhẹ ngón tay lên bàn, cười đầy hứng thú: "Ồ?"

"Bao nhiêu?"

"Họ đòi 1000 vạn."

Chàng trai không chớp mắt, bình thản nói: "Cho họ."

Muốn bắt sói phải mất dê con.

Phó Cẩn Xuyên sắp thả câu bắt cá lớn rồi.

"Được."

Phó Cẩn Xuyên cúi xuống nhìn điện thoại, trong danh sách bạn bè ít ỏi của anh, hiếm hoi có người đăng status, bức ảnh trên đó trông quen quen.

Là... cô ấy...

Trước mắt Phó Cẩn Xuyên hiện lên nụ cười dịu dàng ấm áp đó, ngón tay vô thức nhấn vào.

Trong ảnh.

Gương mặt thiếu nữ tuyệt mỹ xinh đẹp, cô mặc chiếc áo hai dây hở ngực, bộ móng tay bướm xinh xắn, tựa cửa sổ cầm điện thoại chụp ảnh đăng status, khoe đôi chân thon, bờ vai trắng ngần.

Môi hồng răng trắng, lông mày thanh tú như tranh, mắt sáng long lanh.

Chiếc váy đỏ thắm đẹp không tả xiết, diễm lệ tuyệt trần.

Trong chớp mắt như một nàng tiên va vào trái tim anh.

Phó Cẩn Xuyên cúi đầu, tay nhẹ nhàng lướt qua đường nét tuyệt mỹ của cô, trong mắt mang chút mê đắm si mê.

Bức ảnh này liệu có bao nhiêu người đã xem? Trong danh sách bạn bè của cô, có phải đàn ông chiếm đa số không?

Những người đó có phải cũng giống anh, ánh mắt đều dán chặt vào người cô không?

Mộ Nam Chi đẹp như bức tranh, vẻ đẹp khiến người ta rung động.

Đột nhiên anh chỉ muốn giữ riêng mình mình được ngắm nhìn.

Cô xinh đẹp như vậy, anh thực sự muốn đưa cô về nhà giấu kín.

Không cho ai được nhìn thấy.

Nhưng cô tốt như thế...

Tựa như thiên thần trên trời, trong sáng và xinh đẹp.

Liệu anh có xứng đáng không?

Phó Cẩn Xuyên nhìn bức ảnh, môi mỏng khẽ mím lại.

Anh ngồi bên cửa sổ, ánh mắt đen kịt vô hồn nhìn lên bầu trời.

Ngày mẹ anh bỏ đi theo người đàn ông đó, anh sẽ không bao giờ quên, càng không thể quên lời ông ta nói.

Thời gian quay ngược về năm đó.

Anh không dám về nhà, trời mưa, người anh nhếch nhác, quần áo nhàu nát, tóc cũng ướt sũng.

Mưa như trút nước, không chút thương tiếc.

Phó Cẩn Xuyên nhỏ bé co ro ôm lấy mình, lần đầu tiên khóc nức nở trong im lặng.

Nước mắt hòa cùng mưa, gió cuối thu thổi qua, lạnh đến run người.

Mưa vẫn rơi...

Anh khóc đến nghẹn ngào, mắt sưng húp.

Trong màn mưa xối xả, tầm nhìn mờ ảo của anh chợt lọt vào đôi giày pha lê xinh đẹp, chiếc ô che phía trên đầu cũng che chở anh khỏi cơn bão.