Trong phòng vẫn le lói ánh đèn mờ ảo.
Bố anh vẫn chưa ngủ.
Chàng trai cất tiếng, giọng điệu dịu dàng hơn, bớt lạnh lùng: "Bố."
Anh đặt vài túi đồ lên bàn.
"Nghe nói con lại đánh nhau với người ta à?"
Trong phòng vang lên giọng nói trầm thấp đầy bất lực, khàn đυ.c và thô ráp.
Mắt Phó Cẩn Xuyên lạnh băng: "Ai nói với bố?"
Ai dám buôn chuyện trước mặt bố anh, anh sẽ cắt lưỡi kẻ đó!
Đã thích nói thì cả đời đừng mở miệng nữa.
Chuyện bên ngoài của Phó Cẩn Xuyên, anh không bao giờ mang về nhà.
Một người đàn ông từ trong phòng bước ra, ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để nhìn thấy đường nét khuôn mặt mờ nhạt. Thân hình người đàn ông cao gầy, gương mặt toát lên vẻ điềm đạm và điển trai, hai bên má hóp sâu, trông rất gầy nhưng vẫn đẹp trai.
Dáng người thanh mảnh, như một giáo viên hiền lành.
Người đàn ông yếu ớt cúi đầu ho nhẹ một tiếng: "Không ai nói với bố, con định giấu bố đến bao giờ?"
Ông nói: "A Cẩn, bố không mong con thành công vĩ đại, nhưng bố hy vọng con trở thành người có ích cho xã hội."
Người có ích cho xã hội?
Phó Cẩn Xuyên khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng vô tình. Dù đang cười nhưng ánh mắt anh lại vô cùng băng giá và thờ ơ.
Lạnh lùng, đáy mắt sâu thẳm như một thanh kiếm băng giá vừa rời vỏ, sắc bén đến rợn người.
Phó Cẩn Xuyên này, từ bao giờ trông giống một người tốt rồi?
Phó Cẩn Xuyên khẽ chớp mắt, nhẹ nhàng đáp: "Được."
Bố anh là một người tốt.
Nhưng người tốt bị lợi dụng, ai cũng có thể giẫm lên người.
Người phụ nữ đó lén lút qua lại với nhà họ Phó sau lưng bố, làm những chuyện trơ trẽn, ôm cái bụng to bảo là con của bố, Phó Kỳ tin ngay, nuôi đứa con không phải của mình suốt bao năm.
Cuối cùng người phụ nữ ấy vẫn bỏ theo gã đàn ông kia.
Nhà họ Phó thế lực lớn, muốn gϊếŧ một người dễ như trở bàn tay. Phó Kỳ trong mắt họ chẳng khác gì một con kiến nhỏ.
Hồi đó suýt nữa anh đã phải ngồi tù vì tội gϊếŧ người.
Phó Kỳ lại còn quay sang dạy anh, bảo anh phải trở thành người có ích cho xã hội.
Nhưng xã hội này, ai đã từng đối xử tử tế với bố anh chưa?
Phó Cẩn Xuyên đáp lại một cách bình thản, gương mặt điềm tĩnh. Anh chưa bao giờ để lộ bất cứ mặt tối nào trước mặt Phó Kỳ.
Người đàn ông này đã đủ khổ, đủ đáng thương rồi, Phó Cẩn Xuyên không muốn kéo ông xuống địa ngục cùng mình.
Lũ chó điên nhà họ Phó như những kẻ mất trí, luôn dán mắt vào họ.
Nếu không phải vì Phó Kỳ cũng là người nhà họ Phó, lại là con riêng của ông cụ Phó, Phó Cẩn Xuyên suýt nữa đã nghi ngờ liệu trên người bố anh có thứ gì họ muốn.
Nhưng Phó Kỳ trông giống một người đàn ông hiền lành chất phác, thuộc tuýp người dễ bị bắt nạt.