Chương 35: Cả đời chỉ đáng sống trong bùn lầy

Sự lạnh lẽo cùng khí chất mạnh mẽ cùng với vẻ ngang tàng từ trong xương tủy khiến hai nam sinh vừa bước vào im bặt, không dám nói thêm lời nào.

Hai nam sinh run rẩy lễ phép gọi: "Xuyên... anh Xuyên."

Phó Cẩn Xuyên lạnh lùng liếc họ một cái, ánh mắt đáng sợ đến mức chỉ khi anh đi khỏi, hai nam sinh mới dám thở phào nhẹ nhõm.

"Trời ơi, đúng là gặp ma rồi, đi vệ sinh buổi tối mà cũng đυ.ng phải cậu ta."

"Không phải Phó Cẩn Xuyên về nhà từ lâu rồi sao?"

Ai cũng biết, lịch trình của người này vốn đơn điệu, không có tiết học là về nhà ngay hoặc đi làm thêm bên ngoài.

8 giờ tối tuyệt đối không thể có mặt ở trường.

"Hôm nay đúng là gặp ma thật."

"Đi xem náo nhiệt thì gặp ban giám hiệu, đi vệ sinh lại đυ.ng phải người kia."

"Đen đủi thật đấy."

"Suỵt, nói nhỏ thôi, người ta chưa đi xa đâu."

Ngay lập tức, cậu nam sinh kia im bặt.

Phó Cẩn Xuyên, cậu ta không dám đυ.ng vào.

Trong trường này có mấy ai dám đυ.ng vào người này đâu?

Bố cậu ta suýt nữa đã là kẻ gϊếŧ người.

Còn Phó Cẩn Xuyên?

Không có việc gì cậu ta không dám làm.

Cậu ta vốn sinh ra đã là kẻ nổi loạn u ám, cả đời chỉ đáng sống trong bùn lầy thối tha!

"Loại người như Phó Cẩn Xuyên, thật không hiểu sao cậu ta còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại đây."

"Phụt, gặp cậu ta đúng là xui xẻo!"

Phó Cẩn Xuyên, tương lai chắc chắn không có cửa, cả đời cũng chỉ đến thế là cùng.

Trong lòng cậu nam sinh kia bỗng thấy thoải mái hẳn.

"Phó Cẩn Xuyên, ha..."

"Cũng chỉ nhờ cái mặt đẹp trai, ngoài khuôn mặt ra cậu ta chẳng có gì đáng giá."

"Cũng chỉ mấy cô gái mê trai đẹp mới thích."

"Ai bảo không phải? Chê, đám con gái mê trai đó, ai dám tán tỉnh cậu ta?"

"Con gái thông minh xinh đẹp, có đầu óc, ai thèm nhìn loại rác rưởi như cậu ta?"

"Hơn nữa gia đình Phó Cẩn Xuyên còn thảm hơn bình thường, nghe nói mẹ cậu ta còn bỏ theo đại gia giàu có."

"Nghèo rớt mồng tơi, bố lại là kẻ gϊếŧ người, không hiểu sao cậu ta còn mặt mũi nào ở lại?"

Cả hai đồng thời nở nụ cười chế nhạo.

Cứ chờ đi.

Mười năm sau, rồng hay rắn, tự khắc lộ nguyên hình.

Loại du côn như Phó Cẩn Xuyên, sau này sợ nuôi thân còn không xong, lại còn mang tiếng là con trai kẻ gϊếŧ người, đây sẽ là vết nhơ cả đời.

Mẹ còn bỏ đi, đủ biết không chịu nổi cái môi trường nghèo khó u ám này đến mức nào, hoặc là không chịu nổi hai bố con họ.

Chàng trai khoác lỏng chiếc áo đồng phục, một tay đút túi quần, đôi mắt tối tăm khó lường, ánh mắt vô cùng thâm thúy, toát lên vẻ lạnh lùng bàng quan, pha chút thanh cao cô độc.

Anh mở cánh cổng nhỏ, dòng nước bên cạnh chảy róc rách, cánh cửa gỉ sét kẽo kẹt, trước sân là một con mương nước đen ngòm, nước đυ.c ngầu, thỉnh thoảng có vài con cá bơi qua.