Phó Cẩn Xuyên lập tức mặt mày âm trầm.
"Bao nhiêu?"
Mộ Nam Chi đếm trên đầu ngón tay: "Hơn 100 tệ."
Chàng trai lạnh lùng quay đi: "Ngày mai tôi trả."
Mộ Nam Chi vội bước tới, nắm lấy tay anh: "Ơ, em kết bạn Wechat với anh, anh chuyển khoản luôn cho em đi."
Cô níu lấy tay anh, nhưng dưới ánh mắt u ám của chàng trai, cô lập tức buông ra.
Lòng bàn tay rộng của Phó Cẩn Xuyên vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại từ cô gái. Vừa tắm xong, hương thơm nhẹ nhàng từ dầu gội vẫn còn thoang thoảng quanh chàng trai.
Phó Cẩn Xuyên rút điện thoại ra, Mộ Nam Chi nhanh chóng mở mã QR kết bạn.
Tay chàng trai khựng lại, nhắc nhở: "Có mã thanh toán đấy."
Mộ Nam Chi mở to đôi mắt ngây thơ nhìn anh: "Hả? Có sao?"
"Em không tìm thấy."
Thôi kệ.
Năm 2016, Internet chưa phổ biến như năm 2022, mã QR cũng chưa xuất hiện khắp nơi.
Lúc này học sinh ít dùng WeChat, đa phần đều dùng QQ.
Chàng trai nhíu mày bực bội, ngón tay dài lướt trên điện thoại, cụp mắt lạnh lùng quét mã kết bạn của Mộ Nam Chi. Hàng mi dày rủ xuống, ánh mắt lạnh lẽo và bất cần.
Giọng anh thanh lạnh vang lên: "Đồng ý đi."
Mộ Nam Chi gật đầu lia lịa: "Ừ ừ!"
Phó Cẩn Xuyên gửi một lời mời kết bạn.
Mộ Nam Chi mỉm cười, nhấn đồng ý.
Anh lướt vài cái trên màn hình, chuyển cho cô 200 tệ.
Chàng trai một tay đút túi quần, chẳng nói lời nào quay lưng bước đi dứt khoát.
Mộ Nam Chi nhìn theo bóng lưng cao ráo của anh rồi quay về ký túc xá.
Nằm trên giường, cô mở WeChat của Phó Cẩn Xuyên. Avatar của anh là một tấm ảnh chân dung nghiêm túc.
Trong ảnh, ánh mắt chàng trai trầm buồn nhìn thẳng vào ống kính, gương mặt lạnh lùng, đôi mày mang theo vẻ kiêu ngạo và băng giá.
Đôi môi đỏ, răng trắng, áo sơ mi trắng càng tôn lên vẻ điển trai của anh.
Chỉ có điều đôi mắt ấy quá u ám, thiếu đi sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, trông như một người đàn ông từng trải chứ không phải một thiếu niên. Dù vậy nét mặt vẫn thoáng chút ngây ngô của tuổi mới lớn.
Tên WeChat của anh, trăm năm không đổi, chỉ là ba chữ Phó Cẩn Xuyên.
Mộ Nam Chi đưa tay chạm vào màn hình, như muốn khắc sâu từng đường nét của chàng trai vào tim mình.
Trong danh sách bạn bè ít ỏi của Phó Cẩn Xuyên, một avatar lạ đăng một bức ảnh.
Anh dựa cửa sổ, khớp ngón tay kẹp điếu thuốc đỏ rực, làn khói mờ ảo khiến gương mặt càng thêm lạnh lẽo.
Trông rất khó gần.
Khí chất "đại ca" tỏa ra ngập tràn.
"Đệt! Thằng nào lại hút thuốc trong toilet thế?"
Phó Cẩn Xuyên dập điếu thuốc vào tường, vứt vào thùng rác. Anh mở cửa toilet bước ra, đôi mắt sâu thẳm ngập tràn u ám, lạnh như băng.
Chàng trai toát ra khí lạnh, đầy ngang ngược và lạnh lùng.