Tiêu Diễn Tông không hiểu trực giác bản thân thế nào, nghĩ lại, ông lại thấy thật hoang đường. Cái lão cổ hủ Trần Yến An kia, làm sao chịu thu nhận một tiểu oa nhi mới ba tuổi rưỡi làm học trò, huống hồ, cũng không có mấy cơ hội để lão cùng tiểu oa nhi này gặp nhau.
Lùi cả vạn bước mà nói, giả như có gặp gỡ thật, đứa trẻ còn chưa học vỡ lòng, Trần Yến An có thể nhìn ra được cái gì? Không phải ai cũng có khả năng nhận ra thiên lý mã, huống chi đó còn là thiên lý mã con.
Quan trọng nhất là, thiên phú của Thần ca nhi là hội họa, thứ này không nằm trong phạm vi năng lực của Trần Yến An.
Nghĩ như vậy, Tiêu Diễn Tông hoàn toàn yên lòng, cười ha ha, lại tiếp tục trò chuyện với tiểu hài nhi mấy câu, càng lúc càng cảm thấy đứa trẻ này mỗi lần mở miệng đều khiến người khác kinh ngạc, thật hợp ý ông, trong lúc nói chuyện vô thức mang theo vài phần dỗ dành:
“Thần ca nhi có nguyện ý làm học trò của lão phu, theo lão phu học chút bản lĩnh không?”
Tống Cảnh Thần thầm nghĩ: Nếu ta dám nói không nguyện ý, cha nhất định sẽ đánh mông ta, nương cũng sẽ không bỏ qua, tiểu hài tử tội nghiệp, từ nay về sau không còn ngày lành nữa.
Tròng mắt tiểu hài nhi đảo vài vòng, nói: “Cha ta nói, tiên sinh là một trong những người có học vấn nhất Đại Hạ chúng ta, ai ai cũng muốn bái tiên sinh làm sư, Thần ca nhi đương nhiên cũng muốn theo học người học chút bổn sự, chỉ là...”
Tống Cảnh Thần lộ vẻ khó xử.
“Chỉ là cái gì? Có gì khó khăn, con cứ nói.” Tiêu Diễn Tông cười hỏi.
“Là Thần ca nhi còn nhỏ quá, cha nương không nỡ để ta đọc sách sớm như vậy, tổ mẫu ta cũng không nỡ, ca ca ta cũng vậy, tiên sinh nhất định cũng sẽ không nỡ, hay là đợi Thần ca nhi lớn hơn chút nữa rồi bái tiên sinh làm sư.”
“Như vậy, cha nương ta sẽ vui mừng, tổ mẫu cũng vui mừng, ca ca cũng thế luôn. Mọi người đều vui vẻ, tiên sinh nói xem có được không?”
Nói cả một đoạn dài, tiểu hài nhi nói một hơi không thở gấp, giọng non nớt mạch lạc, đạo lý rõ ràng, khiến cả bàn người lớn nhịn không được mà bật cười.
Đúng là, nói bảy bảy bốn chín lý do, kéo một đống đệm lưng, chỉ là không chịu thừa nhận bản thân không muốn đi học.
Tiêu Diễn Tông không khỏi cảm khái, nếu ông có năng lực như Thần ca nhi, hẳn không đến mức bị lão già ở nhà ghét bỏ đến nông nổi này.
Ông nói: “Gió xuân chẳng nhuộm bạc râu tơ, đời người có được mấy những ngày vô ưu vô lự, nên biết trân quý mới phải.”
“Thần ca nhi nói đúng, tiểu hài tử nên làm những việc tiểu hài tử cần làm. Đời người dài dằng dặc, sớm vài năm hay muộn vài năm có khác gì mấy đâu?”
Lý Dật Sơn nghe vậy, vuốt râu, liên tục gật đầu: “Lão Tử từng nói: Gió lốc không kéo qua buổi sáng, mưa rào chẳng kéo cả ngày. Không tranh cái nhanh chậm nhất thời, chỉ có dòng nước nhỏ mới chảy dài lâu được.*”
[1. “飘风不终朝,骤雨不终日” là trích từ (Đạo Đức Kinh) của Lão Tử, chương 23. Nguyên văn là:
飘风不终朝,骤雨不终日。孰为此者?天地: Gió lốc không kéo dài suốt buổi sáng, mưa to không rơi suốt cả ngày. Ai khiến điều đó xảy ra? Chính là trời đất.
Chỉ: những hiện tượng mạnh mẽ, kịch liệt đều không thể kéo dài lâu; bền vững mới là quý giá.
2. “不争一时快慢,唯细水方可长流” phỏng theo tư tưởng đạo Lão, với ý nghĩa: Không tranh nhanh chậm nhất thời, chỉ có dòng nước nhỏ mới chảy dài lâu.
Mang hàm ý: vội vàng tranh thắng trong chốc lát không bằng bền bỉ, ổn định lâu dài.]
Tống Tam Lang không nói lời nào, lặng lẽ đóng vai nhân vật thợ mộc trung thực, chân chất của mình.
Thành công sớm chưa hẳn đã thành công, thành đạt chậm chưa hẳn đã không đạt. Ông vốn không cho là đứa nhỏ thành danh quá sớm là chuyện tốt.
Tiêu Diễn Tông tuy nói không yêu cầu Thần ca nhi phải sớm đi học vỡ lòng, nhưng danh phận sư đồ thì nhất định phải được định trước, không dễ gì mới khai quật được bảo bối, sao có thể để người khác nạy góc tường chứ.
Ông không nề gì bộ lễ nghi phiền phức của Nho gia, lễ bái sư gì đó không cần thiết, chỉ cần Tống Cảnh Thần kính ông một chén rượu, như thế tính là đã bái sư rồi.
Tống Tam Lang đứng dậy, rót một chén rượu, đưa cho nhi tử, nói: “Thần ca nhi, từ giờ trở đi, tiên sinh chính là thầy của con. Con phải hiếu kính thầy như hiếu kính cha nương, yêu mến và tôn kính thầy, mau hành lễ bái tiên sinh đi.”
Tống Cảnh Thần nghe thấy mình không bị ép đi học ngay lập tức như ca ca, vô cùng vui vẻ quỳ xuống trước Tiêu Diễn Tông, nhận lấy chén rượu từ tay cha, giơ cao quá đầu: “Đệ tử Tống Cảnh Thần kính tiên sinh một chén.”
Tiêu Diễn Tông mỉm cười nhận lấy chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Tống Cảnh Thần vẫn không đứng dậy, mà ngước đầu hỏi: “Thần ca nhi sẽ hiếu kính tiên sinh như hiếu kính cha nương, vậy tiên sinh cũng sẽ đối đãi Thần ca nhi như đối đãi với nhi tử sao?”
Tiêu Diễn Tông: “Dĩ nhiên.”
Tống Cảnh Thần chớp chớp mắt: “Cha ta và nương ta chưa đánh nhi tử bao giờ, nếu Thần ca nhi phạm phải sai lầm, cha ta đều giảng đạo lý cho Thần ca nhi nghe, tiên sinh cũng sẽ làm thế sao?”
Tống Tam Lang: "???"
Tiêu Diễn Tông lại cười ha ha, đáp: “Tiên sinh đương nhiên sẽ giảng đạo lý cho con nghe.”
Ông chỉ nói sẽ giảng đạo lý cho tiểu hài nhi nghe, chứ không nói sẽ không đánh người. Cái đầu nhỏ của Tống Cảnh Thần dù thông minh cách mấy, cũng chỉ là kiểu thông minh trẻ con, hoàn toàn không nhận ra bẫy rập trong lời nói, mặt mày vui vẻ đứng lên, chạy tới trước mặt Tiêu Diễn Tông, nói: “Người lớn thích lừa tiểu hài tử nhất, tiên sinh phải ngoéo tay với ta, ta mới tin.”
Tống Tam Lang không nói gì.
Lý Dật Sơn buồn cười.
Tiêu Diễn Tông không thấy chột dạ, đưa tay móc ngoéo với tiểu hài nhi, năm trăm năm không được đổi ý, trong lòng càng thêm yêu thích đứa trẻ này, ông sờ khắp người, lão già này, trên người không có thứ gì quý giá để làm quà.
Ông quay sang Lý Dật Sơn: “Ông có thứ gì tốt không, cho đứa trò ngoan này chơi đùa.”
Lý Dật Sơn đang suy nghĩ xem nên tặng món quà gì phù hợp, Tống Tam Lang đứng dậy, chắp tay nói với Tiêu Diễn Tông: “Tam Lang thay mặt Thần ca nhi tạ ơn tiên sinh, nhưng hài tử còn nhỏ, cho dù nhận được thứ gì, cũng chỉ coi là đồ chơi mà thôi, không khỏi lãng phí lòng tốt của tiên sinh, không bằng đợi khi hài tử lớn thêm chút nữa, chính thức học vỡ lòng, tiên sinh tặng quà cho nó, Thần ca nhi cũng có thể hiểu tấm lòng kỳ vòng của người dành cho nó.”
Nghe vậy, Tiêu Diễn Tông không khỏi nhìn kỹ Tống Tam Lang thêm một cái, gật đầu cười, nói: “Cũng được.”
Đã không còn sớm, Tống Cảnh Thần ăn no bụng, bắt đầu buồn ngủ, ngồi trên ghế liên tục gật gù, Tiêu Diễn Tông đau lòng cho đồ nhi mới nhận, liền bảo Tống Tam Lang đưa hài tử về nhà nghỉ ngơi, đừng để phải chịu khổ trên ghế.
Tống Tam Lang tạ ơn, cáo từ hai người, ôm nhi tử rời khỏi Lý phủ.