"Vương Ca?" Lâm Dữu hơi do dự.
"Đúng vậy, hôm qua cậu cũng thấy rồi mà. So với Chị Cầm, thực lực của Vương Ca mạnh hơn nhiều.” Ánh mắt Trần Thông lóe lên.
"Nhưng mà, tôi hôm qua..." Lâm Dữu nghĩ đến hành động của mình hôm qua, cũng nghĩ đến lời của Chị Cầm hôm qua. Cô ấy nói người đàn ông họ Vương đó đã ám toán cô ấy.
"Chúng ta đều là người mới, đặc biệt cậu còn là một cô gái, gặp phải chuyện đó mà sợ hãi bỏ chạy chẳng phải rất bình thường sao?” Trần Thông xua tay: "Vương Ca là một người đàn ông chân chính như vậy sẽ không để bụng đâu.”
Thật ra Lâm Dữu không muốn đi theo Vương Ca, nhưng trời đã tối rồi, cô một mình thực sự không dám đi. Mà bên cạnh cô chỉ có một mình Trần Thông đang muốn đi tìm Vương Ca.
Cuối cùng, Lâm Dữu vẫn đi theo Trần Thông. Theo định luật của phim kinh dị, tốt nhất vẫn là đừng ở một mình. Trong lòng Lâm Dữu thầm tự cổ vũ bản thân.
Cố lên, Lâm Dữu
Cậu đã trụ được một ngày rồi, nhất định có thể sống sót rời khỏi trò chơi này.
Điều kiện gia đình của Lâm Dữu khá bình thường, nhưng vì là con gái một, nên trong nhà rất mực cưng chiều cô. Môi trường sống thường ngày của cô cũng rất đơn giản, Lâm Dữu cảm thấy khó khăn lớn nhất mà cô gặp phải trong đời mình chỉ có hai điều.
Thứ nhất, sau khi thi đại học xong thì điền nguyện vọng gì.
Thứ hai, sau khi tốt nghiệp đại học thì tìm công việc gì.
Hoàn toàn không thể mong đợi một cô gái như vậy sẽ có hành động bất ngờ nào khi ở trong môi trường này.
Thế nhưng, đi theo Trần Thông, Lâm Dữu cuối cùng lại gặp được hai người. Một người là Vương Ca, người kia là Chị Cầm, không ngờ họ lại cùng một lớp.
Lâm Dữu nhìn bảng lớp, lớp hai ba.
Bầu không khí không căng thẳng như Lâm Dữu tưởng tượng, hai người đều rất bình tĩnh ngồi trên ghế.
Đối với Chị Cầm mà nói, trước đó Vương Ca đã gài bẫy cô ấy, nhưng cô ấy cũng gài bẫy lại rồi, thiệt hại của Vương Ca lớn hơn một chút, vì vậy coi như huề nhau. Còn Vương Ca cũng vậy, cả hai đều là người chơi lâu năm rồi, đương nhiên không muốn có sự hao tổn nội bộ nào trước khi con boss cuối cùng xuất hiện.
Vì vậy, tuy hai bên đều có hiềm khích riêng, nhưng lại không hề đánh nhau, ngược lại, họ còn ở cùng nhau rất bình yên.
"Hôm qua, anh đã có được thông tin gì?" Chị Cầm mở miệng trước.
"Tôi thực sự đã có thông tin, nhưng cô có gì để trao đổi không?” Vương Ca rốt cuộc cũng không còn im lặng nữa.
"Không, tôi chỉ muốn xác nhận điều này thôi." Chị Cầm lắc đầu.
Khóe miệng Vương Ca khẽ nhếch lên vẻ chế nhạo. Việc các học sinh hù dọa những người mới khiến họ không dám ra ngoài, rồi lại thay đổi vẻ mặt, trong mắt anh ta, điều đó căn bản chẳng đáng kể gì. Vương Ca vẫn ra ngoài thăm dò tin tức.
Chỉ cần đối phó được qua giai đoạn đó, những học sinh cấp hai này thực sự giống như học sinh cấp hai bình thường vậy, tin tức rất dễ thăm dò.
Tuy nhiên, phần lớn là tin tức bên lề, một phần là tin đồn vặt, nguồn gốc không thể kiểm chứng, tính xác thực của thông tin cũng đáng ngờ. Vì vậy, Vương Ca có được rất ít thông tin cụ thể. Và anh ta biết tối qua chỉ xảy ra một chuyện là hiệu trưởng nhảy lầu mà chết.
Suy từ bụng ta ra bụng người, Vương Ca không nghĩ Chị Cầm, người phụ nữ này, sẽ nhận được thông tin quan trọng nào. Vì vậy, việc Chị Cầm không hề có ý định lừa dối anh ta khi đề xuất trao đổi thông tin này, anh ta cảm thấy người phụ nữ này vẫn khá biết điều.
Chị Cầm thực sự không nhận được thông tin hữu ích nào. Còn về việc moi thông tin, đương nhiên cô ấy không phải là không làm được, nhưng đây mới là buổi tối thứ hai, lỡ như dẫn đến trở mặt thì không đáng.
Ngay lúc Vương Ca và Chị Cầm đang thăm dò lẫn nhau, Từ Xuyên cũng đã đến lớp hai ba. Anh ta biết lớp của Chị Cầm và Lâm Dữu, nhưng anh ta không hề suy nghĩ mà chọn đến bên Chị Cầm.
Anh ta thật thà, nhưng không phải kẻ ngốc. Còn về Lâm Dữu, Từ Xuyên nghĩ cô chỉ cần không ngốc, đương nhiên cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống anh ta.
"Xem ra người đã đến rồi, vậy tôi đi trước đây." Chị Cầm ở lại đây cũng là để đợi Từ Xuyên một lát, cô ấy đã có ý muốn bồi dưỡng anh ta. Còn nếu đến giờ mà Từ Xuyên vẫn chưa đến, đương nhiên Chị Cầm cũng sẽ không chậm trễ quá lâu.
"À, không đi cùng nhau sao?" Từ Xuyên mở miệng.
"Hửm?" Chị Cầm nở một nụ cười nguy hiểm: "Cùng nhau sao? Tự gϊếŧ nhau à?”
Dù sao thì họ cũng đã đề phòng lẫn nhau rồi, vậy chi bằng chia nhau hành động, ít nhất không cần phân tán sức lực để đề phòng người bên cạnh.
Câu nói này của Chị Cầm khiến không khí trở nên lạnh lẽo. Từ Xuyên cũng không do dự quá lâu, anh ta quay người chào Lâm Dữu rồi đi theo ra khỏi cửa lớp.