Nhưng không, nàng không cảm kích.
Nàng sợ.
Sợ đến rợn cả người, giống như cảm giác của Vương Lại Tử khi chạm mặt con quỷ chân nhỏ trong đêm mưa.
Lại Tử nương và vợ chồng Ngân Nguyên thấy không thể tiếp tục ép buộc Thái Hoa nữa nên đành tạm thời bỏ qua.
Những con người mặt dày này chẳng mảy may bận tâm đến chuyện vừa xảy ra, vẫn tiếp tục nhóm lửa nấu cơm như bình thường.
Lại Tử nương ghé tai Ngân Nguyên thì thầm: “Tối nay, mẹ sẽ giữ con ngốc lại ngủ ở gian Đông. Con lén sang, trùm bao tải lên người nó rồi mang sang nhà lão Lý què.”
Cơm nước xong xuôi, vợ chồng Ngân Nguyên rời đi.
Lại Tử nương quay sang nói với Thái Hoa: “Cô chăm sóc chồng mình cho tốt, đêm nay để con ngốc ngủ với ta ở gian Đông.”
Thái Hoa há miệng định từ chối, nhưng đối diện với ánh mắt đe dọa của Lại Tử nương, nàng đành im lặng.
Sở Nguyệt Ly thừa biết bà lại đang ấp ủ ý đồ xấu xa, cũng không muốn dây dưa thêm, quyết định dứt điểm chuyện này. Nàng im lặng đi theo Lại Tử nương về gian Đông.
Vừa chập tối, Lại Tử nương đã giục nàng mau chóng đi ngủ.
Sở Nguyệt Ly ngoan ngoãn nằm xuống, nhưng nhân lúc bà không chú ý, nàng nhanh chóng tung một nhát chặt vào gáy bà.
Lại Tử nương trợn trắng mắt, ngã gục xuống đất bất tỉnh.
Sở Nguyệt Ly tìm một cái bao tải lớn, nhét bà vào, buộc chặt lại, rồi khoác lên mình chiếc áo khoác của Lại Tử nương, ngồi trên giường đắp chăn, chờ đợi.
Không lâu sau, Ngân Nguyên rón rén bước vào sân, lặng lẽ mở cửa gian Đông. Trong bóng tối lờ mờ, hắn thấy một bóng người ngồi trên giường, bàn tay chỉ vào chiếc bao tải.
Ngân Nguyên vui mừng, vác bao tải lên lưng rồi lặng lẽ rời đi, men theo con đường mòn đến nhà lão Lý què.
Trong ký ức của Sở Nguyệt Ly, nàng có chút ấn tượng về lão Lý què. Hắn là kẻ thọt chân, tính khí thô bạo, thường xuyên dùng gậy đánh người. Nhưng nàng không nhớ rõ mặt mũi hắn, chỉ nhớ được cảm giác đau đớn mỗi khi bị đánh.
Sở Nguyệt Ly nhẹ nhàng bám theo Ngân Nguyên, cả hai cùng đến nhà lão Lý què.
Nhà của hắn chẳng khá khẩm hơn nhà Vương Lại Tử là bao, cũng lụp xụp và tối tăm. Qua khung cửa sổ, có thể thấy ánh đèn leo lét, nhưng không thấy bóng dáng người nào.
Ngân Nguyên đứng trước cửa, hạ giọng gọi: “lão Lý què, lão Lý què…”
Không ai trả lời.
Hắn đẩy cửa đi vào sân, tiến thẳng đến cửa phòng, vừa giơ tay định đẩy cửa thì cánh cửa đã tự động mở ra với tiếng “két” rợn người.
Ngân Nguyên bước vào trong, thấp giọng nói: “Tao mang vợ cho mày rồi…” Sau đó, hắn đặt bao tải xuống đất, ngẩng đầu nhìn lão Lý què.
Bỗng một cơn gió lùa qua, thổi tắt ngọn đèn leo lét, cả căn nhà chìm vào bóng tối.
Ngân Nguyên sợ hãi, rụt cổ lại, lẩm bẩm: “Sao đèn lại tắt rồi nhỉ...” Hắn nhìn quanh, mắt dần quen với bóng tối, lờ mờ thấy có người đang ngồi trên ghế, bèn liếʍ môi, tiếp tục nói: “Người mày muốn, tao mang tới rồi. Từ nay, coi như món nợ giữa hai ta xóa bỏ. Mày có vợ rồi thì giữ lời hứa, đừng đi báo quan tố cáo chuyện của Lưu Căn.” Hắn xoay người định đi, lại dừng bước, nói thêm: “Hoa Nhi thì đừng có mơ, nhà tao không chịu gả đâu. Còn con ngốc này, nó còn đẹp hơn Hoa Nhi đấy. Đầu óc cũng tạm được. Coi như xong nhé, ngày mai trong tiệc trăm ngày của lý chính, mày cứ nói với ông ấy là con ngốc chịu gả cho mày, Vương Lại Tử cũng đồng ý rồi.”