Chương 32

Vương Lại Tử hoàn hồn, lớn tiếng gọi: “Mẹ!”

Lại Tử nương biết mình lỡ lời, im bặt, tức giận lườm Thái Hoa một cái.

Lông mi Thái Hoa khẽ run, nhìn thẳng vào Vương Lại Tử, giọng run rẩy hỏi: “Ngươi nói… ta là vợ ngươi mua về mà?”

Ánh mắt Vương Lại Tử có chút trốn tránh, ậm ừ nói: “Mua hay bán, cô quản làm gì?”

Lại Tử nương tức giận, giơ gậy lên nện xuống người Thái Hoa, gằn giọng mắng: “Đồ vô ơn! Mày là do con tao vớt lên từ dưới sông, nếu không có nó thì mày chết lâu rồi! Bảo mày làm vợ nó là phúc của mày! Mày có nhìn lại cái mặt mày không? Bị người ta rạch nát hết rồi! Chắc chắn mày làm chuyện đồϊ ҍạϊ , mới bị kẻ khác rạch mặt! Đồ hồ ly tinh! Tao đánh chết mày vì cái thói lăng loàn!”

Thái Hoa bỗng nhiên dùng hết sức đẩy mạnh Lại Tử nương ngã nhào xuống đất.

Lại Tử nương giống như một con khỉ già hung hăng, lập tức nhảy bật dậy, hét lên: “Mày dám đánh bà hả?” Rồi chộp lấy cây kéo trên giường, nhằm thẳng vào ngực Thái Hoa mà đâm tới!

Nhưng không ngờ, cây kéo trong tay bà đột nhiên biến mất.

Không ai nhìn rõ Sở Nguyệt Ly ra tay như thế nào, chỉ thấy cây kéo đã nằm gọn trong tay nàng.

Nàng thản nhiên mở kéo, “cạch” một tiếng, cắt đi một mảng tóc của Lại Tử nương.

Lại Tử nương sợ tái mặt, ngơ ngác vài giây rồi hét toáng lên: “Gϊếŧ người rồi! Gϊếŧ người rồi!” Rồi vội vàng chạy trốn, thậm chí còn quên cả chống gậy.

Hoa Nhi và Đa Tài trong bếp nhìn thấy bà đầu tóc rối bù chạy trối chết, vừa không dám đuổi theo, vừa không dám vào phòng xem chuyện gì đã xảy ra.

Trong phòng, Sở Nguyệt Ly cúi đầu nhìn Vương Lại Tử, nghiêng đầu cười hồn nhiên hỏi: “Mẹ ông chạy rồi, sao không đuổi theo?”

Vương Lại Tử giật giật khóe miệng, không dám trả lời.

Nguyệt Ly “cạch” một tiếng mở kéo, hỏi: “Ông đã lừa dối mẹ của con ngốc này đúng không?” Ánh mắt lạnh lẽo lướt xuống dưới, dừng lại ở hạ thân hắn, ngón tay khẽ nhúc nhích, lưỡi kéo lại “cạch” một tiếng.

Vương Lại Tử nhớ đến đêm mưa năm đó, con ngốc đã dùng rìu chém thẳng vào chỗ hiểm của hắn, sợ đến mức run rẩy, vội vàng kêu lên: “Không, không… không có lừa…”

Nguyệt Ly đưa kéo sát lại gần hơn, “cạch” thêm một tiếng ngay sát vùng nhạy cảm.

Vương Lại Tử gần như suýt tè ra quần, cứng đờ cả người, hoảng sợ hét lên: “Đừng, đừng động! Ta nói, ta nói… Ta… nhặt được mẹ ngươi từ dưới sông, cô ta đập đầu vào đá. Ta… ta không có vợ, sợ bị người khác nhận ra cô ta, nên… nên mới nói dối là đã bỏ tiền mua về.”

Nguyệt Ly nhìn sang Thái Hoa, thấy nàng không hề tỏ ra kinh ngạc, dường như đã sớm biết sự thật này.

Nàng khẽ nhướng mày, lập tức hiểu ra điều gì đó.

Thái Hoa quả thực đã mất trí nhớ, không nhớ mình là ai. Nàng được Vương Lại Tử cứu và chấp nhận làm vợ hắn, sinh ra Sở Nguyệt Ly, Hoa Nhi và Đa Tài. Nhưng Vương Lại Tử biết rõ Sở Nguyệt Ly không phải con ruột của mình, nên thường xuyên trút giận lên người nàng.

Thái Hoa vì bản thân mà làm ngơ, để mặc mọi người bắt nạt Sở Nguyệt Ly.

Cái chết của con ngốc kia, phần lớn là do sự dung túng và thờ ơ của Thái Hoa!

Cho đến… một thời gian trước, Thái Hoa lâm bệnh nặng. Sau khi tỉnh lại, những ký ức trong quá khứ lần lượt ùa về, nàng chợt nhận ra rằng Sở Nguyệt Ly chính là chỗ dựa duy nhất để đạt được vinh hoa phú quý. Từ đó, nàng mới bắt đầu đối xử tốt với con bé, thậm chí ra sức bảo vệ.