Chương 31

Lại Tử nương lấy ra mười đồng tiền, sai Đa Tài đi mời đại phu, sau đó hò hét Thái Hoa cùng mình khiêng Vương Lại Tử lên giường. Bà xoay Hoa Nhi như chong chóng, nhưng không dám gọi Nguyệt Ly giúp đỡ. Bởi hình ảnh Sở Nguyệt Ly vung dao chém người vẫn khiến bà sợ hãi đến tận bây giờ.

Đại phu vội vã đến, lấy ra sáu chiếc gai gỗ từ người Vương Lại Tử, sau đó đòi sáu mươi đồng tiền.

Lại Tử nương chỉ đưa mười đồng, còn làm ầm lên: “Chỉ là mấy cái que gỗ thôi mà, ông bỏ lại vào, tôi tự moi ra cũng được!”

Đại phu biết bà chỉ là kẻ nghèo khổ bủn xỉn, không muốn đôi co, không để lại thuốc, hậm hực bỏ đi. Lại Tử nương tự tin mình có cách cầm máu, liền phủ tro thảo dược lên vết thương của Vương Lại Tử, sau đó bắt đầu lẩm nhẩm niệm: “A Di Đà Phật.”

Thái Hoa run rẩy cầm những chiếc gai gỗ trên tay, nhớ lại hình ảnh Sở Nguyệt Ly từng ngồi xổm trên đất, cặm cụi gọt gai. Kích thước và hình dáng chẳng khác gì những chiếc gai trên người Vương Lại Tử. Nàng quay sang nhìn Sở Nguyệt Ly, thấy con bé co ro bên bức tường ngủ say, thân hình gầy yếu, làm sao cũng không giống người có thể gây ra chuyện như vậy.

Vương Lại Tử mạng lớn, đến chiều hôm sau đã tỉnh lại, nhưng ánh mắt đờ đẫn, dường như không biết bản thân đang ở đâu.

Thực ra, những chiếc gai gỗ mà Sở Nguyệt Ly đâm vào người hắn đều tránh chỗ hiểm, chỉ là nhìn máu me bê bết khiến người ta kinh hãi mà thôi.

Lại Tử nương nghiến răng hỏi: “Con ơi, nói mẹ nghe, là tên trời đánh nào hại con ra nông nỗi này?”

Thái Hoa vô thức liếc nhìn Sở Nguyệt Ly.

Vương Lại Tử bỗng rùng mình, môi run rẩy lắp bắp đáp: “Ma… ma quỷ…”

Lại Tử nương truy hỏi: “Ma quỷ gì?”

Vương Lại Tử run rẩy trả lời: “Chân nhỏ… quỷ đen… hai đứa…”

Những người có mặt, trừ Sở Nguyệt Ly, không ai hiểu nổi Vương Lại Tử đã nhìn thấy gì, càng không thể biết được sự thật.

Nguyệt Ly lại cho rằng, nàng chỉ còn cách sự thật một bước chân mà thôi. Hôm nay, nàng nhất định phải làm rõ, giữa Vương Lại Tử và Thái Hoa, rốt cuộc đang che giấu bí mật gì.

Lại Tử nương than thở một hồi, sau đó vội vã chắp tay cầu khấn: “Thần Phật phù hộ, tiên nữ phù hộ, Thái Thượng Lão Quân phù hộ…”

“Phụt…” Sở Nguyệt Ly chợt nhớ lại cảnh Vương Lại Tử tối qua rối rít cầu xin tha mạng, không nhịn được mà bật cười.

Lại Tử nương lập tức trừng mắt nhìn nàng, định nổi giận.

Ánh mắt Nguyệt Ly lướt qua Thái Hoa, rơi xuống người Vương Lại Tử, giả vờ thở dài nói: “Thảm quá… suýt nữa thì mất mạng đấy… Hôm qua ông đánh mẹ, có phải báo ứng đến rồi không?”

Câu nói này không chỉ thành công chuyển cơn giận dữ của Lại Tử nương sang Thái Hoa mà còn châm thêm dầu vào lửa.

Lại Tử nương lập tức bùng nổ, giơ nắm đấm định đánh Thái Hoa, mắng lớn: “Đều tại con tiện nhân này mang xui xẻo tới! Xem hôm nay bà có đánh chết mày không!”

Thái Hoa vội vàng lùi lại, tránh cú đấm của bà.

Lại Tử nương tức giận nhưng vì chân cẳng chưa lành nên không thể đuổi theo. Bà quay sang Vương Lại Tử, tuôn lời không kiêng nể: “Nếu mày nghe lời mẹ, trước đây đừng cứu con hồ ly tinh này, lại còn giữ nó ở lại! Bán nó đi cũng kiếm được chút bạc vụn. Mày thì cứ mê cái mặt mũi của nó! Nữ nhân tắt đèn rồi chẳng phải ai cũng giống nhau sao? Nó là đồ đê tiện, bụng mang dạ chửa của kẻ khác, mày còn ngu ngốc mà làm cha nuôi con hoang! Giờ thì tốt rồi, tai họa đầy mình! Nghe mẹ đi, bán quách nó đi…”