Chương 3

Sở Nguyệt Ly ngẩng cằm nhọn, nheo mắt đón những hạt mưa lất phất rơi xuống, khẽ lẩm bẩm: “Con hoang? Hừ… đánh cũng đau thật.” Khóe miệng dần cong lên, xem ra việc đầu tiên cần làm là dọn dẹp tên "cha kế" điên loạn kia.

Dựa vào những mảnh ký ức mơ hồ, Sở Nguyệt Ly từng bước đi xuống núi.

Con đường ẩm ướt, trơn trượt, tối tăm và đầy chông gai, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng thư thái của nàng.

Từ nhỏ nàng đã bị tổ chức nhận nuôi, để sống sót, nàng buộc phải rèn luyện bản thân thành người không ai lay chuyển nổi. Thực ra, nàng đã sớm muốn thoát khỏi cái tổ chức ấy, sống một cuộc đời tự do tự tại. Nhưng tổ chức lại giao cho nàng nhiệm vụ gϊếŧ người bạn duy nhất của mình - cũng là một đặc công trong tổ chức. Nàng đã sắp xếp để người bạn đó giả chết rút lui, nào ngờ lại bị phản bội. Người bạn đó và tổ chức bắt tay nhau đối phó nàng, khiến nàng bị kẹt giữa hai làn đạn. Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cho nổ tung tất cả bọn chúng.

Không ngờ, sau vụ nổ, nàng lại xuyên tới đây, trở thành con bé ngốc này.

Từ nay về sau, không ai có thể đe dọa nàng nữa. Nàng sẽ sống cuộc đời của chính mình, muốn làm gì thì làm, không cần dè chừng ai.

Sở Nguyệt Ly lau nước mưa trên mặt, kéo lê thân thể yếu ớt, gắng sức bước đi trong hơi thở nặng nề. Cuối cùng, Nàng cũng về tới căn nhà nhỏ xập xệ ở phía tây thôn.

Nàng đẩy cánh cổng tre ọp ẹp bước vào. Bụng nàng sôi lên vì đói, hòa cùng tiếng mưa, nghe thật hợp cảnh. Thực lòng, Sở Nguyệt Ly rất không hài lòng với thể trạng hiện tại. Đợi khi được nghỉ ngơi vài ngày, nàng nhất định sẽ bắt đầu rèn luyện nghiêm túc.

Tiến đến đống củi, nàng đưa tay rút chiếc rìu cắm trên khúc gỗ - động tác dứt khoát, gọn gàng. Tiếng rìu động làm con chuột trốn sau khúc gỗ hoảng sợ kêu “chít” một tiếng rồi bỏ chạy.

Sở Nguyệt Ly đập phần lưỡi rìu xuống đất, kéo lê nó đi về phía căn nhà nhỏ đang leo lét ánh đèn.

Trong căn nhà trống trải, Thái Hoa mặc chiếc váy cũ kỹ vá chằng vá đυ.p, để tóc mái che nửa khuôn mặt, đang dồn dập tra hỏi Vương Lại Tử: “Ông nó à, ông nói đi, con bé ngốc đâu rồi, ông dẫn con bé đi đâu?”

Vương Lại Tử bực bội quát: “Cút! Tao đâu biết con ngốc đó chết ở chỗ nào!”

Thái Hoa nóng ruột: “Vương goá phụ bảo bà ấy thấy ông kéo con bé…”

Chưa nói hết câu, Vương Lại Tử đã đập mạnh cái bát nước xuống bàn, bật dậy, vung tay tát thẳng vào mặt Thái Hoa.

Thái Hoa hét lên rồi ngã xuống đất. Mái tóc che mặt bung ra, để lộ nửa khuôn mặt còn lại… chi chít vết trầy xước, vừa xấu xí vừa đáng sợ. Nhưng nửa mặt còn lại tuy nước da không mịn màng, đường nét lại rất thanh tú, mắt mũi rõ ràng, có thể thấy thời trẻ từng có nhan sắc.