Mặt sẹo khoanh tay, khẽ rung đùi, cười nhạt:
"Được, ba ngày sau chúng tao sẽ quay lại. Nhưng để tránh các người chạy trốn, mẹ mày phải đi theo bọn tao."
Nói rồi hắn vươn tay định túm lấy Thái Hoa.
Sở Nguyệt Ly nhanh hơn một bước, vén lớp tóc mái dày che mặt của Thái Hoa, nhìn thẳng vào mặt sẹo, thản nhiên nói:
"Mẹ ta là người rất cứng rắn. Trước đây có kẻ định cưỡng bức bà, bà thà hủy dung nhan còn hơn để bị làm nhục. Hôm nay nếu ngươi dám ra tay, mẹ con ta sẽ chết ngay tại đây, sạch sẽ gọn gàng. Lúc ấy ngươi vừa mang tội gϊếŧ người, vừa không lấy được bạc, ta nghĩ đại ca Côn của các ngươi sẽ tiếp đãi ngươi thật nồng hậu đấy."
Khuôn mặt méo mó của mặt sẹo thoáng chốc trở lại bình thường, hắn nhếch môi cười lạnh, giơ ngón cái lên nói:
"Được lắm, con nhóc giỏi lắm. Ba ngày sau lão tử quay lại, nếu không có bạc thì đợi mà vào kỹ viện đi. Ta sẽ là người đầu tiên tiếp đãi ngươi!"
Nói rồi hắn đưa tay định véo mặt Sở Nguyệt Ly, vừa để thị uy vừa để giở trò sàm sỡ.
Sở Nguyệt Ly rất muốn phế đi cánh tay bẩn thỉu của hắn, nhưng biết lúc này không thể ra tay trước mặt mọi người. Nàng khẽ lùi lại một bước, né tránh bàn tay bẩn thỉu của hắn.
Thấy vậy, mặt sẹo lại muốn tiếp tục chạm vào nàng, nhưng Thái Hoa lập tức kéo Sở Nguyệt Ly ra sau lưng, giận dữ quát:
"Đừng có quá đáng! Cha của Cửu Nguyệt… cha nó mà biết, sẽ chém chết ngươi đấy!"
Sở Nguyệt Ly thoáng sững sờ. Người mà Thái Hoa nhắc tới rõ ràng không phải là Vương Lại Tử, nhưng vì lý do gì nàng lại đổi giọng, không nhắc thêm nữa?
Mặt sẹo liếc nhìn nửa khuôn mặt đầy sẹo của Thái Hoa, lập tức mất hết hứng thú, rút tay lại, mở dây thắt lưng, ngay trước mặt mọi người, hắn tiểu tiện thẳng vào chuồng gà, khiến Hoa Nhi và Đa Tài co rúm lại, sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Thắt lại đai lưng, mặt sẹo thò đầu vào chuồng gà nhìn hai đứa trẻ, cười nhe hàm răng vàng khè:
"Cô bé này cũng không tệ nhỉ."
Hoa Nhi sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Mặt sẹo cười cợt bước ra cổng, vẫn không quên để lại lời đe dọa:
"Ba ngày nữa, lão tử sẽ quay lại!"
Sở Nguyệt Ly nhìn vào chuồng gà, thấy Hoa Nhi và Đa Tài đầu tóc bê bết nướ© ŧıểυ vàng khè, không nhịn được bật cười:
"Hai đứa đúng là biết chọn chỗ trốn đấy!"
Hoa Nhi và Đa Tài nhìn nhau, bỗng òa lên khóc.
Sở Nguyệt Ly nhìn theo bóng lưng mặt sẹo đang khuất dần, trong mắt dần dần lạnh lẽo.
Vương Lại Tử trốn đến khi trời tối mịt mới rón rén về nhà. Hắn thấy Sở Nguyệt Ly đang ở ngoài sân, nhảy lên nhảy xuống liên tục, trông chẳng khác gì một đứa ngốc thực thụ. Không muốn chọc vào nàng, hắn lầm lũi đi thẳng vào nhà, vừa đi vừa làu bàu:
"Mau dọn cơm cho lão tử! Để tao đói, tao đánh chết chúng mày!"
Thái Hoa mỉm cười, bưng mâm cơm lên, vẻ mặt dịu dàng, thậm chí có chút quyến rũ.
Vương Lại Tử liếc nhìn Thái Hoa một cái, cười khoái trá, vòng tay ôm lấy nàng, mạnh mẽ hôn lên má, cười nói:
"Hôm nay sao lại cho ta sắc mặt dễ chịu thế này?"
Thái Hoa nhẹ nhàng đẩy hắn ra, giọng mềm mại:
"Chàng là chồng thϊếp, không đối tốt với chàng thì còn đối tốt với ai?"
Vương Lại Tử nghe vậy, lòng như nở hoa, cười ha hả:
"Trước đây nàng bệnh một trận, tỉnh lại liền thấy khác hẳn. Giờ lại ra vẻ ngọt ngào với ta, có phải có chuyện muốn nhờ không?"