Chương 23

Mặt sẹo chỉ tay về phía vợ chồng Ngân Nguyên và đám người của họ, hỏi:

"Các người là ai?"

Ngân Nguyên vội vàng nắm chặt tay vợ, lắp bắp nói:

"Chúng… chúng ta đến để đòi người. Ngày… ngày mai sẽ quay lại…"

Nói xong, không dám chần chừ thêm giây nào, vội vàng kéo vợ chạy thục mạng, sợ bị đám du côn này để mắt đến.

Mấy người em vợ của Ngân Nguyên thấy vậy, lập tức co giò chạy theo.

Mặt sẹo nhổ một bãi nước bọt, chỉ thẳng vào Lại Tử nương, lạnh giọng:

"Bà là mẹ của hắn?"

Lại Tử nương lập tức lắc đầu quầy quậy.

Mặt sẹo cười nhạt, chậm rãi bước về phía bà.

Lại Tử nương sợ hãi, vội chỉ sang Thái Hoa, hét lên:

"Đó là vợ nó! Các người tìm cô ta đi, tất cả tìm cô ta!"

Thái Hoa hận thấu xương mụ già này!

Mặt sẹo liếc nhìn Thái Hoa, thấy nàng có dung mạo xinh đẹp, lập tức nổi lên ý đồ xấu xa, cười nham nhở:

"Được lắm, Vương Lại Tử trốn rồi, vậy thì ngươi ở lại hầu hạ lão tử một chút, xem như lộ phí của chúng ta…"

Nói rồi hắn giơ tay định sàm sỡ Thái Hoa.

Sở Nguyệt Ly đứng ngoài quan sát, cảm thấy với cơ thể nhỏ bé này, nếu có vũ khí thích hợp thì gϊếŧ ba tên này cũng không khó. Khó là ở chỗ, trên tay nàng lúc này chỉ có một túi thịt trai, chẳng lẽ phải nhét cho chúng nghẹn chết? Hơn nữa, món nợ này là của Vương Lại Tử, nàng không cần thiết phải ra mặt giúp hắn dọn dẹp rắc rối.

Suy nghĩ một lát, nàng cất tiếng:

"Dừng tay!"

Mặt sẹo lập tức quay lại, ánh mắt hung dữ dán vào nàng. Hắn thấy một cô bé gầy gò, tay cầm túi đồ màu xanh lá, từ ngoài sân bước vào.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt, nét ngây thơ chưa trổ hết, trông chỉ như đứa trẻ mười một mười hai tuổi. Thế nhưng, đôi mắt nàng lại tĩnh lặng, thâm sâu đến đáng sợ.

Mặt sẹo cau mày, hừ lạnh:

"Con nhãi ở đâu chui ra vậy? Chán sống à?"

Sở Nguyệt Ly ném túi thịt trai cho Thái Hoa, nói:

"Đi nấu cơm đi."

Thái Hoa ôm lấy túi thịt, không dám nhúc nhích.

Mặt sẹo nghe vậy thì phì cười, giọng đầy chế giễu:

"Con nha đầu thối này…"

Sở Nguyệt Ly nghiêng đầu, nhàn nhạt nói:

"Đến đòi tiền à?"

Mặt sẹo nghẹn lại, nuốt ngược lời chửi vào họng, theo phản xạ gật đầu.

Sở Nguyệt Ly hỏi tiếp:

"Vương Lại Tử nợ các ngươi bao nhiêu?"

Mặt sẹo giơ hai ngón tay lên, đáp:

"Hai mươi lượng bạc!"

Nghe vậy, Lại Tử nương trợn trắng mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Sở Nguyệt Ly không thèm liếc bà, điềm nhiên nói:

"Ba ngày sau quay lại lấy tiền."

Mặt sẹo thoáng sững sờ, sau đó cười khẩy, giọng khinh miệt:

"Ngươi đang đùa với ta à? Nhìn cái nhà rách nát này, có đập nồi bán sắt cũng không được hai mươi lượng đâu. Định kéo dài thời gian để chạy trốn hả?"

Hắn nheo mắt đe dọa:

"Nói cho ngươi biết, tiền của đại ca Côn, dù chết cũng phải trả!"

Lại Tử nương đang hôn mê, nghe thấy vậy lập tức giật mình tỉnh lại, thở hổn hển.

Sở Nguyệt Ly gật đầu dứt khoát:

"Được. Ba ngày sau nếu không trả đủ bạc, các ngươi cứ gϊếŧ Vương Lại Tử đi."

Lại Tử nương nghe xong câu này, tức đến phát run, lại ngất lịm.

Mặt sẹo nhìn chằm chằm Sở Nguyệt Ly, quệt mồ hôi trán, cười nhăn nhở:

"Con nhãi này cũng gan to phết! Vương Lại Tử là gì của ngươi?"

Sở Nguyệt Ly nghĩ thầm, nói hắn là cha nàng thì đúng là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Thế nên nàng liếc sang Thái Hoa, thản nhiên nói:

"Đây là mẹ ta."

Thái Hoa nghe Sở Nguyệt Ly nói vậy, mắt đỏ hoe, suýt chút nữa rơi nước mắt. Đây là lần đầu tiên sau khi đầu óc con bé tỉnh táo lại, nó chính thức thừa nhận nàng là mẹ mình. Nhưng đây không phải lần đầu tiên nó đứng ra bảo vệ nàng. Lòng người cũng bằng xương bằng thịt, nghĩ đến trước đây mình đã đối xử bạc bẽo với con bé, Thái Hoa không khỏi thấy xót xa. Chỉ là khi đó, nàng… Thôi, chẳng muốn nghĩ nữa.