Chương 22

"Trời ơi, tỷ nói được nhiều thế này à! Tỷ… tỷ…"

Sở Nguyệt Ly ném một con trai lớn bằng nắm tay cho Phương Táo, nói:

"Hôm trước bệnh nặng quá, giờ lúc tỉnh lúc ngốc thôi." Nàng nháy mắt: "Muội còn muốn chơi với ta không?"

Phương Táo luống cuống đón lấy con trai, vội vàng gật đầu:

"Muốn! Ta vẫn muốn chơi cùng tỷ!"

Sở Nguyệt Ly bật cười sảng khoái, Phương Táo cũng cười theo.

Phương Táo dịu dàng nói:

"Tỷ cười như vậy trông xinh lắm. Hết ngốc rồi nhìn khác hẳn."

Chỉ trong chốc lát, Sở Nguyệt Ly đã mò được hơn hai mươi con trai, rửa sạch chân, xách giày lên rồi nhảy lên tảng đá bên cạnh Phương Táo, tận hưởng ánh mặt trời.

Phương Táo thăm dò hỏi:

"Cửu Nguyệt, ta nghe nói tỷ đã cầm dao rượt chém vợ Vương Ngân Nguyên và bà quả phụ, có thật không?"

Sở Nguyệt Ly vừa đi giày vừa thản nhiên đáp:

"Ừ, chắc vậy, quên rồi."

Phương Táo run lên một chút, rõ ràng có chút sợ hãi.

Sở Nguyệt Ly cảm thấy mình có phần hơi quá đáng khi dọa người bằng hữu duy nhất của Cửu Nguyệt, liền nói:

"Ta không chém trúng đâu."

Phương Táo lại rùng mình.

Sở Nguyệt Ly chợt nhận ra bản thân không giỏi giao tiếp với những người yếu đuối. Nàng quay mặt đi, tìm một viên đá sắc cạnh để tách vỏ trai, lấy thịt rồi dùng gậy đập cho nhuyễn.

Phương Táo lặng lẽ cầm lấy một cây gậy, giúp nàng đập trai, vẻ mặt đượm buồn, rõ ràng đang có tâm sự.

Sở Nguyệt Ly vốn không định hỏi, nhưng thấy bộ dạng ủ rũ của cô, nàng cười nói:

"Muội có chuyện gì à?"

Phương Táo nhìn nàng, ngập ngừng một lúc rồi nhỏ giọng nói:

"Nhà ta nghèo quá, cha định gả ta đi rồi." Nói đến đây, mặt cô đỏ ửng.

Sở Nguyệt Ly liếc nhìn cô một cái, tiếp tục đập trai, thản nhiên nói:

"Bây giờ mà lấy chồng thì sớm quá."

Phương Táo như không nghe thấy, vẫn bồn chồn lo lắng nói:

"Không biết họ sẽ gả ta cho ai nữa…"

Sở Nguyệt Ly nhanh chóng chia một nửa số trai cho Phương Táo, phần còn lại gói vào lá lớn, xách về nhà. Nhưng khi nàng chưa đến cổng đã nghe thấy tiếng ồn ào bên trong.

Thì ra vợ Ngân Nguyên đã dẫn chồng và đệ đệ đến, ầm ĩ đòi Thái Hoa giao Sở Nguyệt Ly ra.

Vương Lại Tử cũng đã về, hắn ngồi xổm trong góc, vẻ mặt đầy phiền muộn, buông lời:

"Muốn con ngốc thì đưa mười lạng bạc!"

Vương Ngân Nguyên giận dữ:

"Mười lạng bạc? Ngươi tưởng nó dát vàng chắc?" Hắn quay sang Thái Hoa, gằn giọng:

"Hôm nay không giao con ngốc ra thì chúng ta sẽ đưa Hoa Nhi đi!"

Thái Hoa cứng rắn đáp lại:

"Không đời nào! Ai cũng đừng hòng đưa con bé đi, nếu không ta liều mạng với các người!"

Vương Lại Tử đang bực bội, nghe vậy liền nhảy lên, vung tay tát Thái Hoa một cái trời giáng.

Sở Nguyệt Ly cau mày, định tăng tốc bước vào thì bỗng nghe thấy tiếng chân người chạy nhanh về phía mình.

Nàng lập tức nép vào sau gốc cây.

Ba người nam nhân lực lưỡng xông vào, một người mặt đầy sẹo quát lớn:

"Vương Lại Tử, cút ra đây cho lão tử!"

Vương Lại Tử đang hung hăng ra oai, nghe tiếng lập tức co chân chạy thẳng ra vườn sau. Tốc độ chạy còn nhanh đến mức kinh ngạc.

Mặt sẹo vung tay, hai gã nam nhân phía sau lập tức đuổi theo, nhưng có vẻ không quen đường, thế nên để Vương Lại Tử thoát mất.

Mặt sẹo quét mắt nhìn quanh sân, giọng đầy vẻ khinh miệt:

"Vương Lại Tử thiếu bạc của đại ca Côn chúng tao, ai sẽ trả đây?"

Cả sân im lặng như tờ, không ai dám hé răng. Hoa Nhi và Đa Tài sợ đến mức chui tọt vào chuồng gà, động tác đồng bộ như thể đã luyện tập từ lâu, đúng là tỷ đệ ruột có khác.