Chương 15

Hoa Nhi cũng đi vào, lấy ba quả trứng gà ra, lạnh lùng bước ngang qua Sở Nguyệt Ly.

Sở Nguyệt Ly bất ngờ thò tay, giật lấy một quả trứng trong lòng Hoa Nhi.

Hoa Nhi tức giận, giơ tay định tát nàng.

Sở Nguyệt Ly nhẹ nhàng búng ngón cái, bắn viên đất đang cầm trong tay vào trán Hoa Nhi, phát ra một tiếng "bốp" rõ ràng.

Hoa Nhi bị đánh trúng trán, đau đớn kêu lên một tiếng, vội vàng ôm đầu, làm rơi hai quả trứng còn lại xuống đất, vỡ nát. Cô bé sợ đến tái mặt, môi run lẩy bẩy.

Cô bé ngẩng đầu nhìn Sở Nguyệt Ly, định la hét gọi người đến đánh nàng.

Sở Nguyệt Ly thản nhiên gõ nhẹ quả trứng trong tay lên trán Hoa Nhi, làm vỏ trứng nứt ra một đường, sau đó nàng ngửa đầu, khéo léo bóc vỏ, để trứng sống chảy vào miệng, nuốt xuống bụng rồi tiện tay ném vỏ đi, quay người vào nhà trong, tiếp tục nghỉ ngơi.

Hoa Nhi sợ hãi đến phát run, nhìn chằm chằm vào chiếc rèm che trước mặt một lúc lâu, rồi đột nhiên nhớ ra bản thân vừa phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Không không, là con ngốc kia phạm lỗi!

Cô bé hét toáng lên, định lao ra ngoài, nhưng lại đâm sầm vào cằm của Thái Hoa.

Thái Hoa giữ cô bé lại, vừa xoa cằm vừa nhăn nhó hỏi:

"Chạy đi đâu thế?"

Hoa Nhi chỉ vào đống trứng vỡ dưới đất, khóc nấc lên:

"Con ngốc đánh rơi trứng… còn… còn ăn trứng sống nữa!"

Thái Hoa nhìn vết trứng dưới đất, nhíu mày nhưng không hề lộ vẻ căng thẳng hay hoảng hốt như trước kia.

Tiếng khóc của Hoa Nhi làm Vương Lại Tử ló đầu ra từ phòng phía đông, lạnh mặt quát:

"Gào cái gì?"

Hoa Nhi sợ hãi lặp lại:

"Cha ơi cha, là con ngốc làm vỡ trứng chứ không phải con, thật sự không phải con…"

Vương Lại Tử chưa kịp nói gì thì Thái Hoa đã dạy dỗ cô bé:

"Đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu con ngốc. Dù nó ngốc, nhưng vẫn là tỷ tỷ của con!"

Nghe thấy vậy, Vương Lại Tử lập tức xỏ dép chạy ra, tát cho Hoa Nhi một cái, mắng:

"Đồ vô dụng! Chỉ biết kêu la!"

Nói xong, hắn quay người đi luôn, tiếp tục tìm người vay tiền, chẳng muốn ở lại trong nhà có Sở Nguyệt Ly dù chỉ một khắc.

Hoa Nhi bị tát, đứng ngây ra, ôm mặt, nước mắt tuôn rơi, oán hận nhìn Thái Hoa. Bị đánh là do Vương Lại Tử, nhưng cô bé không dám trừng mắt với hắn, cũng không dám trách hắn.

Thái Hoa không thèm nhìn Hoa Nhi, vén rèm định vào phòng xem Sở Nguyệt Ly.

Hoa Nhi hét lên chói tai:

"Mẹ! Mẹ trước đây thương con nhất! Giờ lại vì con ngốc đó mà đặt điều, để cha đánh con!"

Thái Hoa quay đầu, quét mắt nhìn Hoa Nhi, giọng lạnh lùng:

"Đừng có làm ồn, về phòng đi."

Thái độ của nàng khiến người khác có cảm giác không thể cãi lại.

Nói xong, nàng bước vào phòng.

Hoa Nhi nhìn theo chiếc rèm rơi xuống, ngồi bệt xuống đất, khóc nức nở.

Đúng lúc đó, Đa Tài trở về. Cậu vui vẻ đẩy cửa bước vào, hỏi:

"Nhà còn gì ăn không?"

Hoa Nhi ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, trừng mắt với Đa Tài, gắt gỏng:

"Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn!"

Đa Tài đang lục nồi tìm đồ ăn, thấy trống không, thất vọng quay lại nhìn Hoa Nhi, hờ hững hỏi:

"Khóc cái gì?"

Hoa Nhi căm hận nhìn về phía gian phòng lớn, ánh mắt ngập tràn oán giận.

Đa Tài "ủa" một tiếng, ngồi xổm xuống, nhặt viên đất lên hỏi:

"Tỷ cũng chơi nặn đất à?"

Lúc này Hoa Nhi mới sực nhớ ra, vừa nãy con ngốc đã dùng viên đất này đánh trúng mình. Cô bé lập tức giật lấy viên đất, định đi tìm con ngốc để tính sổ, nhưng suy nghĩ một lát, lại nhận ra rằng có Thái Hoa bảo vệ con ngốc, e rằng khó mà chiếm được lợi thế. Cô bé xoay xoay viên đất trong tay, chợt lóe lên một ý nghĩ, liền hỏi: