Lại Tử nương thấy không ai đỡ mình dậy, bèn hét to:
“Đồ trời đánh! Mày muốn gϊếŧ chết bà già này à? Bớ người ta! Mau lại đây! Thái Hoa gϊếŧ người rồi!”
Những người hàng xóm nghe tiếng bà hét, chỉ lắc đầu làm ngơ. Ai cũng đau đầu vì hàng xóm lắm chuyện như bà. Có người tò mò định xem chuyện gì, nhưng từ xa đã thấy Vương Lại Tử trở về. Họ lập tức tản đi, sợ hắn hỏi vay tiền.
Vương Lại Tử, mấy ngày nay vận đỏ, thắng được hai lượng bạc, vừa chơi kỹ nữ vừa uống rượu, sống sung sướиɠ suốt hai ngày. Đợi khi túi rỗng, hắn mới về nhà để lấy thêm tiền, hy vọng kiếm được cả núi vàng núi bạc.
Hắn cho rằng việc làm theo lời "bà đồng" chỉ dẫn đã mang đến vận may cho hắn. Nghĩ đến "đại tài," hắn lại nghĩ về con bé ngốc. Siết chặt cây gậy trong tay, ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn: "Nếu con bé ngốc kia thực sự là ma về đòi mạng, vậy thì… ta sẽ gϊếŧ nó lần nữa!"
Khi còn cách nhà một đoạn, Vương Lại Tử đã nghe thấy tiếng mẹ mình khóc lóc, chửi bới om sòm.
Hắn không để tâm, hơi do dự một chút rồi vẫn bước nhanh vào sân. Tới nơi, hắn nhìn thấy Lại Tử nương đang xoạc chân ngồi bệt trên đất, tư thế kỳ quái đến khó tả.
Thái Hoa thấy Vương Lại Tử về, lập tức định chạy tới đỡ Lại Tử nương dậy, nhưng lại bị bà véo mạnh một cái, rồi mắng:
“Lại muốn hại bà già này hả?” Bà quay đầu gào lên với Vương Lại Tử:
“Con ơi, nếu con không về kịp, mẹ đã bị con tiện nhân độc ác này đánh chết rồi!”
Vương Lại Tử vừa nghe xong đã giận tím mặt. Không cần phân biệt đúng sai, hắn lập tức giơ tay lên, định đánh Thái Hoa một trận.
Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Sở Nguyệt Ly và nghe thấy giọng nói lạnh lùng của nàng:
“Về rồi sao?”
Cánh tay giơ lên của Vương Lại Tử đột ngột đổi hướng, không những không đánh được Thái Hoa, mà còn làm vai hắn bị trật, đau đến mức hắn nhăn nhó, nghiến răng nghiến lợi.
Sự xuất hiện của Sở Nguyệt Ly đã khiến Vương Lại Tử khựng lại, dường như có một luồng khí lạnh bao phủ lấy hắn.
Lại Tử nương thấy hắn đánh người mà không ra hồn thì liền đập tay xuống đất, chỉ huy lớn tiếng:
"Đánh! Đánh mạnh vào… Ôi trời ơi… Nhanh, mau đỡ mẹ dậy, đau chết mất rồi…"
Sở Nguyệt Ly không bước tới gần, chỉ nghiêng đầu, vẻ mặt ngây ngô tiếp tục hỏi Vương Lại Tử:
"Muốn treo cổ mẹ ông lên không? Như vậy hai chân bà ấy có thể đung đưa qua lại, chơi vui lắm đó."
Sắc mặt Vương Lại Tử lại thay đổi, hai chân muốn chạy nhưng cố kềm chế. Cái suy nghĩ "gϊếŧ thêm lần nữa" mà hắn nung nấu bấy lâu, trong khoảnh khắc nhìn thấy Sở Nguyệt Ly liền tiêu tan. Nhưng giữa ban ngày ban mặt, hắn không tin ma quỷ dám hoành hành. Đúng vậy, không tin! Hắn run rẩy hỏi:
"Mày... mày rốt cuộc là người hay ma?"
Sở Nguyệt Ly cười hì hì, chỉ vào cái bóng dưới đất, hỏi lại:
"Thế kia là gì?"
Vương Lại Tử lúc này mới thở phào một hơi thật sâu. Có bóng là người. Đúng, là người. Nghe “bà đồng” bảo rằng ma không có bóng. Nếu ma quỷ ám thân, người đó khi đi sẽ kiễng chân.
Ánh mắt Vương Lại Tử hạ xuống, nhìn đôi giày hoa cải cũ của Sở Nguyệt Ly, thấy gót chân nàng dẫm vững vàng trên mặt đất, liền cảm thấy như cục đá lớn trong lòng được đặt xuống. Hóa ra, con bé ngốc này không chết. Nhưng hắn vẫn lo, liệu con bé ngốc có nói ra chuyện hắn lừa nó lên núi, đánh trăm roi, rồi còn định làm nhục nó? Không, không đâu, con ngốc ấy có nói cũng chẳng ai tin. Cho dù nó nói, hắn nhất quyết không nhận. Nhưng… sao hôm nay con ngốc trước mặt lại có chút gì đó khác lạ? Bình thường thấy hắn là nó sợ đến nỗi co ro dưới đất, thu mình thành một khối. Hay do lần hành hạ vừa qua đã khiến đầu óc nó thông minh hơn?