Thời tiết oi ả như thú dữ bồn chồn trong l*иg sắt, chực chờ đến lúc chẳng thể kìm nổi mà nhe nanh múa vuốt, xé toang thân thể người.
Nhìn trời dần tối, Vương Lại Tử căm hờn nhổ bãi nước bọt, giấu dây thừng vào ngực, dắt roi sau lưng, nhẹ bước ra khỏi cổng. Hắn tìm đến con bé ngốc đang một mình nhặt củi, dụ dỗ bằng kẹo ngọt, lừa nó đến gốc cây cong sau núi.
Con bé ngốc dù khờ dại nhưng vẫn biết đau. Thấy Vương Lại Tử rút roi, con bé thét lên một tiếng, ôm đầu bỏ chạy.
Vương Lại Tử vồ lấy nó, giơ tay đấm một cú.
Con bé ngốc trúng đòn, đầu đập vào thân cây, phát ra tiếng "cộp". Mấy bó củi nó đang vác cũng rơi lả tả xuống đất.
Vương Lại Tử mặt mày hung tợn đe dọa: "Cấm kêu! Cấm chạy! Không thì tao lột da mày!"
Một vệt máu chảy ra từ khóe miệng con bé ngốc, cả người sợ hãi co rúm lại, nhưng vẫn cố ngẩng đầu, nở nụ cười sợ sệt, ngây dại gọi: "Cha…"
Vương Lại Tử chửi: "Đồ ngu!" Một tay thô bạo túm lấy con bé, dùng dây thừng trói hai tay nó vào cây, rồi nhặt một nắm bùn nhét vào miệng nó, ngăn tiếng hét.
Vương Lại Tử nhổ bãi nước bọt đặc vào lòng bàn tay, xoa xoa, nắm chặt cây roi, giơ cao rồi quật mạnh xuống: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu…"
Con bé ngốc đã quen chịu đòn, nhưng lần này cha đánh quá mạnh, con bé đau đớn vô cùng. Nó khó nhọc nuốt đất trong miệng, môi run rẩy, hèn mọn van xin: "Đừng đánh nữa, đau… Cha… đau…"
Vương Lại Tử căm hờn hét lên: "Cấm gọi tao là cha! Đồ con hoang! Đồ tiện nhân!" Roi không ngừng, từng nhát từng nhát đập lên người nó: "Năm mươi sáu, năm mươi bảy, năm mươi tám…"
Con bé ngốc thấy lạnh, ý thức dần mờ đi, tiếng van xin cũng yếu dần.
Nhưng cây roi vẫn tiếp tục điên cuồng.
Vương Lại Tử đếm: "Chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín, một trăm!"
Cuối cùng cũng đủ một trăm.
Vương Lại Tử ném cây roi dính đầy máu và da thịt con bé ngốc, thở hổn hển vài cái, nở nụ cười đắc ý. Hắn đưa mắt nhìn nó, nụ cười lập tức trở nên dâʍ đãиɠ.
Hắn xoa xoa trên người mình, rồi vội vàng cởi dây lưng, để lộ cặp mông trắng hếu, lao vào nó. Không ngờ, da thịt chạm vào lại lạnh ngắt.
Vương Lại Tử đưa tay dò hơi thở của con bé ngốc, phát hiện nó đã tắt thở.
Vương Lại Tử trong lòng hoảng hốt, lùi lại hai bước, bị quần vướng chân ngã lăn quay. Hắn không kịp đau, vội vàng đứng dậy kéo lại chiếc quần rách, nhanh chóng nhìn quanh, thấy không có ai mới hơi yên tâm.