Ngày hôm sau, Nhan Khanh thành công ngủ một mạch đến tận mười hai giờ trưa, một đêm không mộng mị.
Cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, uể oải tỉnh dậy, nhìn cái tên trên màn hình rồi bắt máy.
"Để chúc mừng ngày đầu tiên đi làm của tiểu gia đây, trưa nay tôi mời cơm, chị có tới không?"
"Cậu đi làm?" Nhan Khanh ngồi dậy, dựa vào đầu giường, day day cái đầu còn đang mơ màng, rồi chuyển điện thoại sang tai kia. "Tôi thấy cậu là bị chị cậu lôi đi thì có... Mẹ kiếp!" Cô đột ngột bật thẳng người dậy khỏi giường. "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Mười hai giờ rồi! Ai mà chẳng biết trước mười hai giờ, nếu không có chuyện gì động trời thì nào ai dám đánh thức giấc ngủ của chị."
Nhan Khanh tốc chăn ra, chân trần bước xuống sàn, kéo rèm cửa sổ. Hít một hơi thật sâu. Quả là một ngày nắng đẹp.
Nhan Khanh cười còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng ngoài kia. Tiếc là Nhan Tư ngồi trước bàn làm việc vẫn giữ vẻ thư sinh cầm một tập tài liệu khác lên xem tiếp, chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Văn phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta thấy bất an.
Cô cười gượng một lúc rồi nói: "Anh, giận thì giận chứ, chúng ta không thể hở một tí là lại đóng băng thẻ của em được, đúng không? Ngân hàng cả ngày phải xử lý mệt lắm! Tự dưng gây thêm phiền phức cho người ta."
"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Nhan Tư khẽ đẩy gọng kính mạ vàng trên sống mũi, ngẩng đầu lên từ giữa chồng tài liệu cao như núi.
Nhan Khanh nghiến răng, gương mặt này, đúng chuẩn "thư sinh bại hoại" mà.
Cô thầm thở dài, ngoan ngoãn trả lời: "Một giờ."
"Từ chín giờ đến một giờ, bốn tiếng đồng hồ. Cho dù em có bò thì cũng bò tới nơi rồi."
Nhan Khanh gãi gãi mũi, cười trừ: "Chẳng phải là... em ngủ quên mất sao?" Rồi cô lại lẩm bẩm một câu nhỏ xíu: "Luật giao thông nước ta hiện giờ không cho phép động vật bò sát lưu thông trên đường."
Nhan Tư đặt bút xuống, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng. "Nhan Khanh."
"Có!" Nhan Khanh lập tức thu hồi dáng vẻ lười biếng, đứng nghiêm, thẳng tắp như cây tùng. Thế nhưng, cốt cách bên trong vẫn là một kẻ biếng nhác, chẳng mấy chốc lại xìu xuống.
Nhan Tư bất đắc dĩ day day thái dương, chau mày tỏ vẻ thất vọng sâu sắc: "Rốt cuộc em định sống vật vờ lông bông đến bao giờ nữa?"
Nụ cười trên môi Nhan Khanh đông cứng lại, sắc mặt lạnh đi. Tốc độ thay đổi sắc mặt nhanh đến nỗi, cứ như thể trên mặt cô chỉ đeo một lớp mặt nạ có thể biến đổi bất cứ lúc nào, còn bên trong thế nào thì không ai có thể nhìn thấu qua lớp mặt nạ đó.
"Đã bốn năm trôi qua rồi, tại sao em cứ mãi níu giữ quá khứ không chịu buông tay? Em nhìn lại xem bộ dạng của em bây giờ đi?"
"Nếu không còn chuyện gì khác, em xin phép đi trước." Giọng Nhan Khanh trở nên lạnh lùng, gương mặt tươi tắn ban nãy giờ đã u ám hẳn đi. Chuyện của bốn năm trước chính là rào cản vĩnh viễn giữa hai anh em, không thể nhắc tới, không thể chạm vào.
"Khanh Khanh, lúc đó anh quả thực đã hành động quá hấp tấp, nhưng thật sự là vì muốn tốt cho em..." Nhan Tư - người vốn luôn quyết đoán, nói một là một, giờ đây lại dịu giọng trước mặt cô.
Nhan Khanh cười lạnh một tiếng: "Vậy thì em thật sự phải cảm ơn anh rồi."
Cái câu "vì muốn tốt cho em" này cô nghe đến mòn cả tai rồi. Trước kia cô còn cãi lại anh, nhìn bộ dạng tức tối mà không làm gì được của anh. Còn bây giờ cô lười chẳng buồn đôi co nữa.
Nhan Khanh đóng sầm cửa văn phòng một cái "rầm". Đối mặt với những ánh nhìn và tiếng xì xào bàn tán, khóe miệng cô lại nhếch lên một nụ cười lười biếng, nhưng hàn ý trong mắt vẫn chưa tan đi.
Cô lái xe một mạch, không biết đã vượt bao nhiêu cái đèn đỏ, rồi đến thẳng đồn cảnh sát.
Vừa bước vào cửa, một vật thể bay không xác định đã vèo tới chân cô. Cô cúi xuống nhìn, đó là một tập hồ sơ cứng. Bên trong đồn cảnh sát đang hỗn loạn như gà bay chó sủa, chẳng ai có thời gian để ý đến cô.
Có một cặp vợ chồng đang làm loạn đòi ly hôn. Người đàn ông cao to lực lưỡng, người phụ nữ thì mỏng manh yếu đuối, mặt mày bầm tím, tay chân cổ đều có vết thương, trên thái dương còn dán một miếng gạc trắng, vẫn có thể thấy máu rỉ ra. Bên cạnh là một cặp vợ chồng già đang hết lời khuyên giải người phụ nữ, miệng cứ lặp đi lặp lại mấy từ như "con cái", "mất mặt", "nhịn đi"...
Người đàn ông trợn mắt, tiện tay vớ lấy bất cứ thứ gì gần đó cũng ném thẳng vào người phụ nữ, miệng không ngừng chửi bới. Người phụ nữ vừa né tránh vừa khóc nức nở.
Nhan Khanh dựa vào khung cửa, tò mò xem náo nhiệt. Cái cảnh cãi cọ chuyện gia đình vặt vãnh thế này cô đúng là chưa từng thấy.
Nhìn gã đàn ông này rõ ràng là một kẻ vũ phu quen thói, cái kiểu ra tay thành thục, đánh vào đâu cũng tính toán rất kỹ, biết chỗ nào không để lại vết thương. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra, nếu không gã ta sẽ không đời nào nổi điên đến mức để lại dấu vết trên người cô ta như vậy.
Cô tận mắt nhìn thấy Ngôn Từ đang đứng giữa, nhân lúc hỗn loạn đã thụi cho gã đàn ông một quả đấm, rồi lại vẩy vẩy tay, tiếp tục một mặt giả vờ can ngăn, một mặt lại rất khôn khéo tung những cú đấm hiểm hóc về phía gã ta.
Đồn cảnh sát loạn thành một mớ. Ngôn Từ thoát ra khỏi đám đông hỗn loạn, tiện thể còn đá cho gã đàn ông một cái. Thật không biết là đang can ngăn hay đang đánh nhau nữa.
Cũng chẳng trách Ngôn Từ nóng tính, ngày nào cũng phải đối mặt với bao nhiêu chuyện gia đình vặt vãnh, những vụ việc lông gà vỏ tỏi. Hôm nay nhà ông Vương mất mấy cây hành ngoài cửa, ngày mai con nhà ông Lý đá phải con chó nhà hàng xóm... Đủ thứ chuyện trên trời dưới đất đều đổ dồn về đồn cảnh sát, thuộc thẩm quyền của họ cũng có, không thuộc thẩm quyền cũng kéo đến làm loạn. Phần lớn là vì mấy chuyện cỏn con mà đánh nhau túi bụi ngay tại đồn. Cả ngày phải xử lý mấy chuyện này, có là ai thì cũng chẳng thể nào mà giữ được bình tĩnh như Đường Tăng.
Nhan Khanh đột nhiên bật cười thành tiếng. Tiếng cười lạc lõng này vô tình lọt vào tai Ngôn Từ, người vừa mới thoát ra khỏi đám đông. Anh nhìn về phía cô.
"Cô đến đây làm gì? Chưa đến lúc lấy xe đâu, ở đây đang bận, tuần sau hãy đến." Ngôn Từ vừa thấy cô đã bắt đầu đuổi người, chỉ sợ bà cô không bao giờ hành động theo lẽ thường này lại nhúng tay vào gây thêm chuyện.
Nhan Khanh đứng ngược sáng, trong mắt ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy nhìn thẳng vào anh, giọng nói không lớn không nhỏ: "Tôi nhớ anh rồi."
Lời vừa dứt, cả đồn cảnh sát, người đang đánh nhau, người đang can ngăn, người khóc, người la hét, người làm loạn, tất cả đều như bị ai đó nhấn nút tạm dừng, đồng loạt đứng hình tại chỗ.
"Nhìn cái đếch gì! Tiếp tục!" Ngôn Từ gầm lên một tiếng với đám người phía sau, "bản nhạc nền" hỗn loạn lại tiếp tục được tấu lên.