Chương 7

Nhan Khanh chống khuỷu tay lên thành ghế, tay đỡ lấy cằm, chớp chớp đôi mắt quyến rũ: "Anh nhìn bằng con mắt nào mà thấy tôi đã kết hôn hả?!"

Viên cảnh sát trẻ không nhịn được, khẽ nhắc một câu: "Vừa rồi chính cô nói mình là vợ quân nhân mà."

Nhan Khanh cười cười, rất kiên nhẫn giải thích với viên cảnh sát trẻ, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Ngôn Từ: "Vẫn chưa theo đuổi được đâu! Nhưng cũng sắp thành công rồi, đến lúc đó mời cậu ăn kẹo mừng nhé."

Ngôn Từ nghe vậy cười lạnh một tiếng, buông một câu mỉa mai: "Người đó đúng là xui xẻo tám đời rồi."

Lời anh vừa dứt, phòng thẩm vấn chìm vào im lặng. Nhan Khanh nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt phức tạp nhắc nhở: "Cảnh sát Ngôn, vậy thì dạo này anh sắp xui xẻo tám đời rồi đấy."

"Phụt..." Viên cảnh sát trẻ lại một lần nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Xin hãy tha thứ cho cậu ta vì dễ cười và chưa từng trải, cậu ta thật sự chưa từng thấy kiểu tỏ tình nào độc lạ thế này.

Bên ngoài cũng vọng vào một tràng cười rộ lên đầy vẻ mờ ám.

"Mẹ kiếp cô nói nhảm gì thế!" Ngôn Từ nhảy từ trên bàn xuống, một tay xách cổ viên cảnh sát đang ôm bụng cười đến co quắp ném ra ngoài cửa, rồi ngồi vào vị trí của cậu ta, ngẩng đầu quát vào camera: "Tắt camera cho tôi!"

"Dẹp cái bộ bài cô dùng để đối phó với đàn ông đi. Có biết tại sao bắt cô không?" Ngôn Từ gõ gõ lên mặt bàn.

"Chiêu của em để đối phó với đàn ông không chỉ có một bộ đâu. Dùng trên người anh thì anh muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, thế nào? Có muốn thử không?" Nhan Khanh tủm tỉm cười, ánh mắt quyến rũ, như người rắn không xương, thân hình mềm mại dựa vào ghế.

Nhưng trong lòng lại đang tính toán xem làm thế nào để xử lý kẻ đã tố cáo mình. Không ngờ lăn lộn bao nhiêu năm lại có ngày lật thuyền trong mương. Bị người ta gài bẫy ngay trên chính địa bàn của mình.

"Cái ơn mỹ nhân này của cô tôi không dám nhận đâu." Ngôn Từ nghĩ đến một cụm từ, vô cùng hợp với cô: Ngực to não phẳng.

Hại anh phải lượn mấy vòng trên đường cao tốc giữa đêm hôm. Đều là người thông minh cả, hai người anh một câu tôi một câu, lời lẽ sắc như dao găm bay loạn xạ.

Đám quần chúng hóng chuyện bên ngoài nhìn màn hình đã tối đen, nghe mà say sưa. Đội trưởng Ngôn chỉ lệnh tắt camera theo dõi, chứ không lệnh tắt âm thanh. Nghe lời đội trưởng Ngôn, có chuyện hay để hóng.

Thảo nào đội trưởng Ngôn lại quan tâm cô ấy có kết hôn chưa. Thảo nào đối mặt với một người trả lời thẩm vấn cợt nhả như vậy mà vẫn chưa nổi khùng đập cửa bỏ đi. Thì ra là để ý con gái nhà người ta rồi. Đóa hoa trên núi cao của đội bọn họ cuối cùng cũng có người muốn vươn tay hái rồi.

Nhan Khanh không có chuyện cũng kiếm chuyện để nói: "Cảnh sát Ngôn, tôi đã nói với anh là anh rất giống bạn trai cũ của tôi chưa nhỉ?"

Ngôn Từ nhướng mày, kéo dài giọng, cây bút trong tay xoay tròn: "Ồ, không ngờ mặt tôi lại đại trà đến thế cơ à?"

Đây rõ ràng là đang mỉa mai cô có nhiều bạn trai.

Nhan Khanh: "..."

Hết chuyện để nói rồi.

Độc mồm gặp độc miệng, yêu tinh đυ.ng phải lưu manh, thi xem ai là kẻ mặt dày hơn mà thôi.

Nhan Khanh vốn tưởng da mặt mình đã đủ dày rồi, không ngờ anh ta còn vô liêm sỉ đến mức không giới hạn.

Ngôn Từ quăng cây bút trong tay lên bàn, dứt khoát khoanh tay dựa vào ghế, gác chân dài lên bàn, dáng vẻ bất cần du côn được anh thể hiện một cách hoàn hảo: "Có người tố cáo, cô bị nghi ngờ buôn lậu trái phép. Bắt cô tới đây là để cô phối hợp điều tra."

"Vậy thì sao? Cảnh sát Ngôn có bằng chứng xác thực không?" Nhan Khanh đảo mắt, nói tiếp: "Hay là cảnh sát Ngôn cố tình đuổi theo tôi? Đêm hôm khuya khoắt, anh nói sớm có phải hơn không! Làm tôi cứ tưởng là phần tử côn đồ nào! Hại xe tôi chạy đến hết cả xăng. Sớm biết là cảnh sát Ngôn, tôi tuyệt đối sẽ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, mặc cho anh xử lý." Bốn chữ cuối cùng được nói ra với vẻ mờ ám hết mức, phát ra từ đôi môi mềm mại của cô, mang theo một sự quyến rũ khó tả.

Ngôn Từ lòng dạ sắt đá, vững như bàn thạch, không hề bị yêu tinh quyến rũ, "hừ" một tiếng: "Bắt cô không phải vì chuyện này."

Nhan Khanh nghĩ đến "cục cưng" của mình, mí mắt giật một cái. Chỉ nghe anh chậm rãi nói: "Chiếc mô tô của cô hiện tại không được phép lưu thông trên đường cao tốc. Tụ tập đua xe trái phép, tùy theo mức độ nghiêm trọng của tình tiết sẽ bị tạm giữ phương tiện, phạt tiền 1000 tệ. Một tuần sau mang giấy tờ và tiền đến nhận lại xe."

Nhan Khanh: "..."

Quanh co một vòng lớn như vậy cuối cùng cũng vào vấn đề chính.

"Tôi nộp phạt một vạn, hôm nay lấy xe được không?"

Khóe miệng Ngôn Từ nhếch lên một nụ cười: "Không được."

Đánh giá của anh về cô lại thêm một dòng: Người ngốc nhiều tiền.

"Ồ." Nhan Khanh nghiến răng nghiến lợi đáp một tiếng, bây giờ cô chỉ muốn lao ra ngoài đánh gãy cả ba chân của thằng ôn con thiếu gia nhà giàu kia, nghiến chặt răng hàm thầm tính toán xem đánh thế nào mới hả giận.

"Cục cưng" của cô còn chưa kịp ấm tay đã bị giữ lại rồi. Đúng là xui tận mạng!

Ngôn Từ lia lịa viết mấy nét rồng bay phượng múa trên giấy, rồi đẩy quyển sổ ghi chép đến trước mặt cô: "Không có vấn đề gì thì ký tên đi."

Nhan Khanh liếc nhìn. Lưỡi cô khẽ chạm vào vòm miệng trên, chữ viết cũng đẹp đấy.

Ký tên, điểm chỉ xong, cô bước ra khỏi phòng thẩm vấn, vừa hay nhìn thấy chị gái "nữ cường nhân" của Đoàn Hoằng đang xách tai cậu ta ra khỏi đồn cảnh sát. Trên hàng ghế ở cửa còn có anh trai Nhan Tư của cô, người mà ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi như người trời.

Lúc này đã là đêm khuya, ngoài những người trực ban và mấy viên cảnh sát bị Ngôn Từ lôi tới, trong đồn cảnh sát yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.

Nhan Khanh dừng lại bên cửa, chặn Ngôn Từ ở phòng thẩm vấn: "Đội trưởng Ngôn, có thể cho tôi xin cách liên lạc được không? Chuyện bạo lực gia đình có thể tìm anh giải quyết mà phải không?"

"Được thôi." Ngôn Từ dừng lại cách cô nửa bước chân.

"Anh đọc đi, tôi ghi lại." Nhan Khanh vui ra mặt, lấy điện thoại ra.

"1"

"Ừm, tiếp tục."

"1"

"Ừm."

"0"

"..." Nhan Khanh ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt vô cảm, bắt gặp ánh mắt trêu chọc của anh, cô cất điện thoại đi.