"Dù sao em có gào rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu, tội gì không chiều theo ý chú luôn nhỉ~ Chú cảnh sát ơi, nhẹ tay chút nha~" Nhan Khanh sáp lại gần, cười vô cùng e lệ và giả tạo.
Nói xong chính cô cũng thấy ghê tởm bản thân, bất giác rùng mình một cái.
Cánh tay Ngôn Từ chống bên cạnh vai cô, anh cúi người xuống, hơi thở nam tính nồng đậm lập tức bao trùm lấy cô.
"Anh làm vậy là giam giữ người trái phép, tôi có quyền khởi kiện anh." Nhan Khanh chột dạ nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại giọng, lắc lắc cổ tay bị còng, rồi thản nhiên cười với anh.
Anh ghé sát lại, hơi nóng phả vào vành tai cô, giọng nói đầy vẻ trêu chọc truyền đến màng nhĩ: "Dám giảng luật với cảnh sát à, cô ngốc thật hay giả vờ ngốc đấy!"
Nhan Khanh né tránh luồng hơi nóng anh phả tới, mùi hương trên người anh quyện vào không khí, có vị thuốc lá xen lẫn một mùi thơm thoang thoảng, không giống mùi nước hoa mà rất tự nhiên.
Ngôn Từ lại nghiêng đầu thêm chút nữa về phía cô, ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ mọng của cô. Gương mặt cô dù đã lem luốc vì lớp trang điểm nhòe đi, trông khá thảm, nhưng đôi mắt thì lại rất đẹp, tựa như viên lưu ly trong đêm, lấp lánh ánh sáng dịu dàng.
Nhan Khanh thấy anh càng lúc càng tiến sát, ánh mắt chăm chú nhìn vào môi cô. Cô bất giác mím môi lại.
Lại... lại nữa sao?
Có ai không! Cứu mạng! Có người giở trò sàm…
"Cạch..." Dây an toàn được anh kéo qua và cài lại.
Ể? Vậy là hết rồi sao?
Nhan Khanh có chút tiếc nuối nghiêng đầu.
Sau đó, trong xe chìm vào im lặng.
Từ bộ đàm vang lên tiếng sột soạt, lúc này Nhan Khanh mới phát hiện ra bộ đàm vẫn chưa tắt!
Nhan Khanh lấy một tay che mặt, ngồi bất động trong xe với vẻ mặt không cảm xúc, nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ. Cô chỉ cảm thấy ngày hôm nay vừa kỳ lạ vừa kí©h thí©ɧ, trái tim như muốn ngừng đập mấy lần vì sốc.
Màn thả thính bạn trai cũ lại còn được phát sóng trực tiếp. Cô thầm nghĩ, liệu còn có màn gặp gỡ nào éo le và kí©h thí©ɧ hơn thế này nữa không?
Sau này cô mới nhận ra, cuộc sống đúng là không bao giờ như một đường thẳng, lúc nào cũng đầy rẫy những điều bất ngờ và kí©h thí©ɧ.
Ánh đèn sợi đốt trong phòng thẩm vấn có chút chói mắt, chiếu thẳng vào mặt khiến Nhan Khanh khó chịu nheo mắt lại.
Bộ đồ đua xe đã được cởi ra, trên người cô vẫn là chiếc áo ba lỗ và quần short siêu ngắn mặc từ buổi sáng. Làn da lộ ra trắng nõn, căng bóng mịn màng, đôi chân thon dài thẳng tắp, bắp chân cân đối, phủ một lớp cơ mỏng săn chắc.
Lớp trang điểm lem luốc trên mặt cũng đã được rửa sạch, để lộ gương mặt mộc hoàn toàn không son phấn.
Cô trang điểm hay không trang điểm cũng không khác biệt nhiều, đặc biệt là đôi mắt ấy, bất kể trong hoàn cảnh nào, chỉ cần khẽ liếc một cái là có thể khiến người khác phải say đắm.
Phần lớn thời gian cô vẫn tỏ ra rất ngoan ngoãn, mí mắt hơi cụp xuống, người dựa vào chiếc ghế không lớn lắm, dáng vẻ lười biếng không sao tả xiết.
Chiếc ghế thẩm vấn lạnh lẽo cứng nhắc mà cũng bị cô ngồi thành ra có cảm giác như đang ngồi trên chiếc sofa trị giá mấy ngàn vạn.
"Họ tên?" Ngôn Từ ngồi đối diện cô ở bàn thẩm vấn, bên cạnh là một cảnh sát trẻ đang nghiêm chỉnh lật sổ ghi chép để lấy lời khai.
"Nhan Khanh. Nhan trong Nhan Như Ngọc, Khanh trong Tam công cửu khanh."
Chùm chìa khóa đang xoay tròn trên tay Ngôn Từ khựng lại nơi đầu ngón tay, anh liếc nhìn cái tên ở mục họ tên trong sổ ghi chép, rồi ánh mắt lại chuyển về phía Nhan Khanh: "Giới tính?"
"Anh thấy sao?" Nhan Khanh nhướng mày nhìn Ngôn Từ, nhìn gương mặt anh, cô lại thầm cảm thán một lần nữa, đúng là có khí chất! Hoàn toàn hợp gu của cô.
Viên cảnh sát trẻ lặng lẽ ghi chữ "Nữ" vào mục giới tính.
Ngôn Từ bỗng cười cười, đảo mắt một vòng khắp người cô: "Ai mà biết có phải hàng Thái Lan về không."
Nhan Khanh cũng không tức giận, cô nhìn những đầu ngón tay được cắt tỉa tròn trịa của mình, hai chân dài vắt chéo, ánh mắt đầy ẩn ý: "Cảnh sát Ngôn từng đi trải nghiệm rồi sao?"
"Phụt..." Viên cảnh sát trẻ bên cạnh không nhịn được mà bật cười, thấy Ngôn Từ nhìn sang, cậu ta vội vàng nghiêm mặt lại, tỏ ra nghiêm túc.
Thảo nào đồng nghiệp đi làm nhiệm vụ về đều nói đội trưởng Ngôn gặp phải đối thủ rồi. Giờ xem ra đúng là một đối thủ nặng ký! Độ độc mồm độc miệng không hề kém cạnh đội trưởng Ngôn.
Hiếm khi nào thấy đội trưởng Ngôn bị lép vế thế này. Viên cảnh sát trẻ siết chặt cây bút trong tay, khổ sở nín cười đến mức hai vai run lên, trông chẳng khác nào bệnh nhân động kinh lên cơn bị người ta đè giữ mà vẫn còn đang co giật.
Ngôn Từ quay đầu đi, nụ cười nơi khóe miệng lạnh đi vài phần: "Nghề nghiệp?"
Nhan Khanh đảo mắt một vòng: "Vợ quân nhân có được tính là một nghề không?"
Ngôn Từ không trả lời câu hỏi của cô, tiếp tục hỏi, ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ lên mặt bàn. Nghe thấy từ "vợ quân nhân", anh khẽ nhướng mắt: "Đã kết hôn?"