Chương 5

Đầu óc cô chợt nảy ra hai nhận định và một câu hỏi.

Chà, đẹp trai dáng chuẩn, đúng là cực phẩm!

Mắt nhìn của mình quả không tệ!

Giờ phải làm sao để cưa đổ anh chàng này đây nhỉ?

"Chú cảnh sát ơi, đêm hôm khuya khoắt thế này mà chú cũng ra đây đi dạo ngắm sao ạ?"

Nhan Khanh duyên dáng vén mớ tóc xõa sang một bên vai, đuôi mắt khẽ nhướng lên đầy ý tứ. Cô dựa người vào chiếc mô tô, ung dung chỉnh lại tư thế rồi cất tiếng chào, cái vẻ thản nhiên ấy chẳng hề giống một nghi phạm đang bị truy bắt chút nào.

"Đêm hôm còn chạy tới đây cosplay gái ngành cơ à?"

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Ngôn Từ đã nhận ra cô là một con yêu tinh ranh mãnh, chuyên dụ dỗ người khác. Cái vẻ ngông nghênh bất cần đời cố hữu của cô lại bắt đầu thể hiện rõ.

"Em đợi chú tới giải cứu đây." Nhan Khanh chớp chớp mắt, đôi mắt đào hoa long lanh như chứa cả một hồ nước mùa thu dịu dàng.

Khí chất nam tính này quả là cực phẩm! Nhan Khanh khẽ nheo mắt. Làm sao giờ? Hình như mình càng lúc càng mê anh ta hơn rồi thì phải.

Đối với Nhan Khanh, việc Ngôn Từ một lần nữa xuất hiện trong thế giới của cô chẳng khác nào một con cừu non ngơ ngác lọt vào lãnh địa của sói xám, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị nuốt chửng. Có điều, đó hoàn toàn là suy diễn từ một phía của cô mà thôi.

Khi Nhan Khanh còn đang vò đầu bứt tai tìm cách "nâng cấp" bạn trai cũ thành bạn trai hiện tại, Ngôn Từ đã sải những bước chân dài đến trước mặt cô. Anh chống đầu gối lên chiếc mô tô, người khẽ rướn về phía cô, khoé miệng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt thì dán chặt vào gương mặt cô. Nhan Khanh bất giác để ý thấy yết hầu anh khẽ chuyển động.

Cô thầm nghĩ, dáng vẻ này của anh mới gợi cảm làm sao. Dù là người có sức tự chủ khá tốt, cô cũng không kìm được mà nuốt khan một tiếng. Hai người đứng sát rạt, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nam tính thoang thoảng trên người anh.

Bất chợt, một cánh tay anh vòng ra sau lưng cô.

Tình tiết gì mà nhanh dữ vậy? Mới mở màn mà đã kí©h thí©ɧ thế này rồi sao? Mình còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì hết!

Hàng mi Nhan Khanh khẽ run rẩy, cô mím chặt môi, chỉ sợ mình vừa hé miệng là con nai nhỏ vốn đang nhảy loạn xạ trong l*иg ngực sẽ tông cửa xông ra ngoài mất.

Anh càng lúc càng cúi xuống gần hơn. Những nếp gấp trên mí mắt anh hiện lên thật rõ, hàng mi dày và cong vυ"t. Nhưng thứ cuốn hút cô nhất chính là đôi mắt sâu thẳm, mờ ảo như có sương khói bao phủ, khiến người ta khao khát được khám phá đến tận cùng.

Những ngón tay buông thõng bên hông của cô bất giác siết chặt lại vì căng thẳng. Một thoáng e lệ lướt qua gương mặt, ánh mắt cô vẫn nhìn anh không rời, đôi môi khẽ mấp máy: "Anh..."

"Cạch!"

Một vật kim loại lành lạnh bất ngờ áp lên cổ tay cô. Nhan Khanh sững người, đờ đẫn chớp mắt.

Cô ngẩng lên, thấy anh đã lùi lại nửa bước, trong mắt vẫn còn ý cười. Anh đứng đó, đôi chân dài thẳng tắp, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt ung dung nhìn cô.

Nhan Khanh, người mà chỉ vài giây trước trong đầu vẫn còn đang mải mê tua đi tua lại mấy thước phim ân ái nóng bỏng đã được làm mờ giữa cặp đôi tình cũ không rủ cũng đến, một lúc lâu sau mới bừng tỉnh. Còng tay! Mẹ kiếp! Tên đàn ông này lại dám giở trò mỹ nam kế!

Ngôn Từ thản nhiên dùng ngón tay móc vào chiếc còng nơi cổ tay cô, ung dung đi phía trước, thỉnh thoảng còn lắc nhẹ một cái. Nhan Khanh bị anh kéo đi lùi, bước chân xiêu vẹo, làn da non mềm trên cổ tay bị ma sát đến bỏng rát.

"Ngôn Từ, anh có thể để tôi đi đứng cho đàng hoàng được không!" Nhan Khanh bị kéo đi thụt lùi cực kỳ khó chịu, trong lúc nóng nảy đã buột miệng gọi thẳng tên anh.

Lời vừa buông ra, cô chỉ muốn tìm ngay cái cột điện gần đó mà đập đầu vào cho xong.

Kịch bản hiện tại là hai người vừa mới quen nhau, là VỪA MỚI QUEN đó!

Đúng như dự đoán, nghe cô gọi tên, Ngôn Từ dừng bước, quay hẳn người lại. "Sao cô biết tên tôi?" Ánh mắt anh tức thì trở nên sắc lẹm.

Nhan Khanh cười khan một tiếng, liếc thấy Đoàn Hoằng cũng bị còng tay giải tới, mắt cô đảo nhanh một vòng rồi ba hoa chích choè: "Là do cậu ấy kể đấy ạ. Danh tiếng lẫy lừng của Đội trưởng Ngôn thì ai mà chẳng biết. Nghe nói, bất cứ ai từng diện kiến anh đều phải xiêu lòng đổ rạp."

"Xiêu lòng đổ rạp?" Nụ cười nơi khóe miệng Ngôn Từ như sâu hơn vài phần. Anh liếc nhìn viên cảnh sát đang tiến lại gần.

Nhan Khanh gật đầu lia lịa, thực ra chẳng hề để tâm anh hỏi gì, chỉ chăm chăm muốn lấp liếʍ cho qua chuyện, rồi vội chỉ sang Đoàn Hoằng: "Đúng, đúng thế! Cậu ấy cũng là một trong số đó đấy ạ."

Đoàn Hoằng ngồi trong xe, mắt trợn tròn nhìn cô: ???

Lương tâm chị để đâu rồi hả?!

Ông đây đây là trai thẳng, thẳng hơn cả thước kẻ nữa đó!

Câu nói của cô khiến bầu không khí bỗng trở nên có chút kỳ quặc. Mấy viên cảnh sát có mặt đều nghe rõ giọng nói trong trẻo của cô, ánh mắt họ dò xét, cẩn trọng đảo qua đảo lại giữa Ngôn Từ đang tối sầm mặt và Đoàn Hoằng đang nghệt ra vì ngơ ngác.

Nhìn sắc mặt ngày một khó coi của Ngôn Từ, Nhan Khanh vẫn cố tỏ ra thản nhiên đón nhận ánh nhìn như muốn xuyên thấu của anh. Nhưng trong lòng thì trống ngực đã bắt đầu đánh lô tô.

Hình như mình vừa nói hớ điều gì rồi thì phải. Ý mình là cậu em của mình quý mến... à không, là vô cùng sùng bái anh, nên mình mới biết tên anh! Giờ thì toi rồi. Định nịnh hót ai dè lại thành ra…

Nào ngờ Ngôn Từ lại nhếch môi cười khẩy, lực tay đang nắm còng của cô siết mạnh hơn một chút. Anh nghiến răng nói: "Tiếc nhỉ, nhưng tôi đây lại chỉ thích phụ nữ."

Để đề phòng cô lại buông ra thêm mấy lời đồn nhảm kinh thiên động địa nào nữa, Ngôn Từ quyết định xếp cô ngồi chung xe với mình.

Phải ngồi chung xe với bạn trai cũ ư? Có đánh chết cô cũng không đời nào chịu. Nhưng khổ nỗi hai tay đã bị còng ra sau lưng, lại còn bị anh lôi đi xềnh xệch, mọi sự phản kháng của cô đều trở nên vô nghĩa.

"Chú cảnh sát ơi, có người bắt cóc! Tôi muốn ngồi xe cảnh sát!" Trên người cô vẫn là bộ đồ đua xe dày cộp và bí bức. Sau một hồi giày vò tối nay, toàn thân cô nhễ nhại mồ hôi, tóc tai rối bù, lớp trang điểm nhẹ cũng đã lem nhem.

Bị Ngôn Từ không một lời giải thích nhét vào xe, cô bám chặt lấy cửa sổ, gào lớn ra ngoài: "Cứu tôi với! Có bắt cóc!"

Ngôn Từ hết kiên nhẫn, hô lên một tiếng đầy uy lực với đám người đang xúm lại xem, chỉ thiếu nước trải chiếu ra ngồi cắn hạt dưa hóng chuyện: "Lũ vô dụng các người còn đứng đó nhìn cái gì! Tập hợp, tất cả về cục!" Dứt lời, anh quay người bước lên xe.

"Làm ơn nâng niu cục cưng của tôi, nhẹ nhàng một chút nhé."

Nhan Khanh vẫn chưa yên tâm, lại cố nhoài người ra ngoài cửa sổ, chỉ sợ "bảo bối" của mình có mệnh hệ gì.

Ngôn Từ kéo chiếc còng trên tay Nhan Khanh, mở một bên rồi còng tay cô vào thanh nắm trên trần xe.

Trong không gian chật chội, Nhan Khanh khẽ cử động cổ tay vừa được nới lỏng, rồi lắc lắc cánh tay đang bị treo lên. Cô vốn là người thức thời, đối mặt với tình thế bị áp chế hoàn toàn thế này, cô khôn ngoan chọn cách im lặng, rồi lười nhác dựa người vào lưng ghế.

"Sao không kêu gào nữa rồi?" Ngôn Từ ngậm mẩu thuốc lá cháy dở, tàn thuốc trên đó chực rơi xuống.

"Lẽ ra lúc nãy cô nên hét lên là bị sàm sỡ mới đúng chứ."