Chương 4

Nhan Khanh nhìn mấy chiếc xe cảnh sát từ ngã rẽ phía sau đột ngột xuất hiện, lao thẳng về phía mình, khóe miệng cô khẽ nhếch lên, sự chú ý lại quay trở lại mặt đường phía trước.

Có "khán giả" rồi, máu hơn thua trong người cô lập tức bùng cháy.

Cô phấn khích lao vυ"t lên dẫn đầu, phía sau là một đoàn xe cảnh sát dài với tiếng còi hú inh ỏi lúc xa lúc gần dội vào tai.

Tiếng gió rít qua tai, tiếng lốp xe ma sát mặt đường, vạt áo bay phần phật, tiếng còi cảnh sát lúc gần lúc xa phía sau, cùng với tiếng gọi của Đoàn Hoằng đã bị bỏ lại phía xa, tất cả đều bị cô gạt ra khỏi đầu.

Tốc độ, tốc độ tột cùng, khiến cô hưng phấn đến mức bỏ qua tất cả mọi thứ.

Mãi cho đến khi đám xe cảnh sát phía sau bị Nhan Khanh "dắt mũi" chạy mấy vòng trên đường cao tốc, bị bỏ xa tít tắp mà vẫn cố sống cố chết bám theo.

Thỏa cơn ghiền, Nhan Khanh giảm tốc độ, cố tình vờn đám xe phía sau. Sau khi bỏ xa họ một quãng, cô lại cố ý chạy chậm lại, đợi họ đuổi kịp rồi lại vọt lên, chỉ để lại cho họ một làn khói xe. Cứ vài vòng như vậy, tiếng còi cảnh sát phía sau yếu ớt hẳn đi, cả đoàn xe như muốn rã rời.

Nửa tiếng đã trôi qua, kế hoạch bắt giữ vốn được tính toán kỹ lưỡng đã bị con ngựa bất kham này xé toạc một lỗ hổng.

Các cảnh sát trẻ tuổi trong xe, thân xác lẫn tinh thần đều rã rời, không khỏi hoài nghi nhân sinh. Họ chỉ là những cảnh sát an phận phục vụ nhân dân, có hoài bão, có tham vọng thì sai sao? Đắc tội với ai, chọc phải ai mà nửa đêm nửa hôm phải chạy tới đây đua xe với một con ngựa hoang? Vấn đề là – còn bị "hành" cho tơi tả nữa chứ.

Cuối cùng, khi họ sắp "tự kỷ" đến nơi, một giọng nói đầy ẩn ý từ bộ đàm truyền ra, dường như còn xen lẫn vài phần phấn khích, giống như con báo đói lâu ngày tìm thấy mồi ngon.

"Tất cả rút lui, để tôi."

Dưới bầu trời đêm đen kịt, trên con đường cao tốc hoang vắng, một chiếc mô tô và một chiếc xe địa hình bắt đầu cuộc rượt đuổi cuối cùng của đêm đó.

Nhan Khanh liếc mắt nhìn chiếc xe địa hình đang chạy song song. Qua lớp kính, cô không thể nhìn rõ dung mạo người đàn ông, chỉ thấy được một dáng hình mờ ảo.

Cô giơ ngón tay cái về phía chiếc xe địa hình, rồi xoay ngược xuống đất. Một sự khıêυ khí©h trắng trợn.

Khóe miệng Ngôn Từ nở một nụ cười không rõ ý vị, có vẻ chẳng mấy để tâm đến sự khıêυ khí©h của cô. Anh nhìn đoạn đường rẽ phía trước không xa, những ngón tay rõ đốt nắm chặt vô lăng, ánh mắt ánh lên vẻ tự tin chắc thắng.

Khúc cua quyết định thắng thua.

Nhan Khanh cũng nhìn thấy khúc cua phía trước. Đôi mắt ẩn dưới mũ bảo hiểm khẽ cong lên, chứa đầy ý cười, lóe lên tia nhìn tinh ranh.

Hai chiếc xe gần như đồng thời tăng tốc, lao về phía khúc cua. Ngay khi chiếc xe địa hình sắp vượt qua chiếc mô tô, Nhan Khanh ném một nụ hôn gió cho người trong xe, rồi rẽ sang bên, đi vào một ngã rẽ khác.

Bái bai... Chị đây không chơi với các chú nữa nhé!

Trên đường cao tốc, chiếc xe địa hình dừng lại. Ngôn Từ bước xuống xe, dừng bước trước hàng rào chắn, dường như đang đợi điều gì đó. Từ góc nhìn của Nhan Khanh, chỉ có thể thấy một bóng người cao ráo, hòa vào màn đêm phía sau, trông có vẻ hơi lạnh lùng, cứng rắn.

Nhan Khanh nghĩ, kỹ thuật không tệ, nhưng so tài với cô thì đúng là múa rìu qua mắt thợ rồi. Cô nhếch môi cười, sắc mặt anh ta giờ này chắc chắn đen như đít nồi.

Ngay lúc cô đang đắc ý, chân ga bỗng hẫng đi. Nụ cười trên mặt cô lập tức đông cứng, khóe miệng khẽ giật giật.

Không lẽ... xui xẻo đến vậy sao...

Tín hiệu màu đỏ nhấp nháy rõ ràng trên bảng đồng hồ khiến tim cô lạnh ngắt. Vừa rồi phấn khích quá nên cô hoàn toàn không để ý đến lượng xăng.

"Anh bạn, nể mặt chút đi!"

Không nhúc nhích.

"Không phải lúc đùa đâu!"

Vẫn không nhúc nhích.

"Mày... mày chạy đi chứ!"

Vững như Thái Sơn. Thậm chí còn tắt máy hoàn toàn.

Ngôn Từ đợi ở đầu đường một lúc, nhìn bóng dáng đang từ từ nhích từng chút một phía trước, bật ra một tiếng cười khẩy.

Anh lôi điếu thuốc cuối cùng từ trong bao thuốc lá nhăn nhúm trong túi ra, ngậm lên miệng rồi châm lửa. Rít một hơi thật sâu cùng với cơn gió khô nóng, rồi phả khói ra. Đôi mắt như phủ sương mù của anh ánh lên vài phần khoan khoái, đôi mày vốn nhíu chặt cũng giãn ra.

Đồ oắt con, còn dám đấu với anh!

Ngôn Từ khoan thai sải bước chân dài đi tới, quãng đường vài trăm mét mà anh cố tình đi mất cả mười phút.

Nhan Khanh buông xuôi, cởi mũ bảo hiểm, cởi phăng bộ đồ đua xe nóng nực rồi dựa vào chiếc mô tô, nhìn anh bước tới.

Chỉ là... càng nhìn càng thấy có gì đó không đúng. Nhan Khanh đứng thẳng người dậy, trừng mắt nhìn người đàn ông đang thong thả đi tới như đi dạo.

Người... người này sao mà giống bạn trai cũ của cô thế?!

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, Ngôn Từ đã dừng lại ở khoảng cách chừng mười mét.

Nhan Khanh hít một ngụm khí lạnh, nhìn gương mặt quen thuộc kia mà suýt chút nữa ngã khỏi xe.

Cô nghiến răng thầm nghĩ, thế giới này thật là nhỏ bé, ở nơi khỉ ho cò gáy thế này mà cũng gặp được bạn trai cũ.

Nghĩ đến việc mình đã im hơi lặng tiếng biến mất suốt bốn năm, dáng vẻ lười biếng ban đầu của cô hoàn toàn thay đổi. Lưng cô cứng đờ, lộ rõ vẻ chột dạ, đôi mắt đẹp khẽ cụp xuống nhìn đất.

Nhưng cảm giác chột dạ và áy náy chỉ thoáng qua rồi biến mất. Nhan Khanh vốn là đứa vô tâm vô phế, từ bé đến lớn cô chưa từng sợ ai. Vả lại, đối phương cũng chưa từng gặp mặt cô, cô chẳng việc gì phải sợ sệt lo lắng.

Hơn nữa, cho dù anh ta có nhận ra thì đã sao, chẳng lẽ còn có thể xé xác cô ra được chắc?

Sau này, qua nhiều lần tự mình trải nghiệm, cô mới biết người bạn trai cũ thân cường thể tráng này thật sự có thể "xé xác" cô. Nhưng đó đều là chuyện về sau.

Nghĩ đến đây, cô lại có thêm dũng khí, cố gắng che giấu vẻ chột dạ, bắt đầu quan sát kỹ người đàn ông đang ngày một tiến lại gần. Trong vài giây ngắn ngủi, cô như một chiếc máy quét radar, lia mắt từ đầu đến chân người đàn ông một lượt.