Chương 3

Ngôn Từ đối với đám thuộc hạ này hoàn toàn mang tâm thế của một người cha già, nhìn đàn con thơ mãi không nên người mà lòng đầy bực bội.

Mẹ kiếp! Toàn một lũ óc lợn! Chẳng được một mống nào lanh lợi.

Anh đang định tắt bộ đàm để khỏi bị đám này chọc cho tức chết thì đúng lúc này, đồng chí Tiểu Uông – người từng được chính miệng anh khen là lanh lợi nhất đội – lại khẽ buông một câu cà khịa: "Tính khí của đội trưởng Ngôn mà tìm được bạn gái mới là chuyện lạ!"

"Nghe nói đội trưởng Ngôn có mối tình đầu, sau này chia tay trong im lặng. Nghe đồn là đội trưởng Ngôn bị đá."

"Ồ... thì ra là thất tình. Thảo nào cục trưởng già lo sốt vó, suốt ngày bận rộn giới thiệu đối tượng xem mắt cho đội trưởng Ngôn, mà anh ấy có thèm đi đâu."

"Cậu thì biết cái gì! Mối tình đầu chính là bạch nguyệt quang trong lòng, là nốt chu sa khắc cốt ghi tâm, không ai được phép chạm vào!"

"Đàn ông thất tình, nhất là mấy người bị đá, lúc nào chẳng vương vấn bạn gái cũ. Huống chi đó lại còn là mối tình đầu của đội trưởng Ngôn!"

"Nói rõ hơn đi, nhanh lên..."

Nghe đoạn đối thoại trong bộ đàm, gân xanh trên trán Ngôn Từ giật lia lịa. Nụ cười nơi khóe miệng càng thêm vẻ nguy hiểm, đôi mắt như phủ một lớp sương mù dày đặc nhưng ánh nhìn lại càng thêm sắc bén.

"Tránh ra, cho tôi ngồi với."

Bên kia vọng lại tiếng sột soạt, rồi vài tiếng cười khúc khích cố nén.

Mấy người đang túm tụm trong xe buồn chán, tưởng Ngôn Từ đã tắt bộ đàm nên mới nhắc tới lịch sử tình trường của anh. Họ bất giác xoa xoa tay, đổi chỗ, định bụng buôn chuyện một phen thì từ đầu bên kia bộ đàm chậm rãi vọng tới một giọng nói khiến người ta phải tê cả da đầu.

"Uông Dương, Tiêu Túc, Lý Nhiên." Ngôn Từ chậm rãi đọc tên từng người. Những lời thốt ra từ miệng anh, qua đầu lưỡi nhấn nhá, luôn ẩn chứa một hàm ý đáng sợ.

Mấy người bị réo tên, da đầu lại tê rần.

Lẽ ra giờ này đội trưởng Ngôn phải tức đến mức tắt bộ đàm rồi chứ?!

Nếu sớm biết anh không tắt, ai mà dám cả gan vuốt râu hùm đang lúc nổi điên! Họ cảm thấy thà bây giờ bảo họ tay không đoạt đao còn hơn là bị đội trưởng Ngôn gọi đích danh cả họ lẫn tên thế này.

"Tiền thưởng tháng này..."

Lời chưa dứt đã im bặt. Tim của mấy người lập tức thót lên.

Ngôn Từ nhìn người đang ôm cua ở phía trước, thân xe gần như áp sát mặt đường trong cú drift tốc độ cao, đôi mắt vốn như phủ sương mù của anh ánh lên vẻ kinh ngạc đầy thán phục. Chân anh càng nhấn ga mạnh hơn để đuổi theo.

Hồi lâu sau, anh mới từ tốn lên tiếng: "Giảm một nửa."

"..."

Đáp lại anh là sự im lặng như tờ. Đầu bên kia bộ đàm là ba gương mặt méo xệch như muốn khóc mà không dám hó hé nửa lời.

Ngôn Từ tắt bộ đàm. Nghĩ đến chuyện bạn gái cũ mà họ vừa bàn tán, trong lòng anh không khỏi dâng lên một cảm giác bực dọc, anh khẽ kéo cổ áo. Đôi mắt đen của anh sẫm lại. Anh đã ôm trọn niềm hy vọng đợi cả buổi sáng ở quán cà phê, để rồi thứ nhận lại chỉ là sự ra đi không một lời từ biệt, cùng một câu nói vớ vẩn, nửa vời: "Cứ coi như tôi chết rồi đi."

Anh liếʍ nhẹ răng hàm, sát khí loé lên trong đôi mắt. Dù cô có chết thật đi nữa, thì người siêu độ cho cô cũng phải là anh!

Nhan Khanh sắp đến đích thì đột nhiên hắt xì một cái, cảm thấy sau lưng lạnh toát. Cô ngờ vực liếc nhìn Đoàn Hoằng bên cạnh. Thằng ôn con nào đang nói xấu mình thế nhỉ?

Không có thời gian để nghĩ nhiều, chẳng mấy chốc họ đã đến nơi. Phía trước có hơn chục chiếc mô tô đang đậu, thấp thoáng bóng người lười biếng dựa trên xe. Thấy họ tới, tất cả đều đứng thẳng dậy, tụ lại đối diện, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

"Ối chà, tôi còn tưởng các người không dám tới cơ đấy!" Kẻ lên tiếng là một thiếu gia nhà giàu có tiếng trong giới này ở địa phương, chịu chi tiền nhưng kỹ thuật lái xe thì chẳng ra sao.

Nhan Khanh cởi mũ bảo hiểm, ánh mắt lướt qua gã ta nhìn về phía sau. Mấy người đứng đó mới thực sự là cao thủ.

"Bớt lời thừa, bắt đầu đi." Cô thu hồi ánh mắt, không thèm để ý đến vẻ kinh ngạc của gã thiếu gia. "Hôm nay tôi thắng, chỗ này thuộc về tôi. Các người thắng, nó thuộc về các người."

Cuộc chiến tranh giành địa bàn, vốn dĩ chưa bao giờ có hồi kết.

"Chơi luôn." Gã thiếu gia xua tay, lùi sang một bên. Quả nhiên, những người ra sân chính là mấy kẻ mà Nhan Khanh vừa để ý.

Năm chiếc mô tô gầm lên những tiếng đầy sốt ruột ở vạch xuất phát. Theo một hiệu lệnh, năm mũi tên rời cung lao vυ"t đi. Là một tay đua, điều tận hưởng nhất chính là cảm giác gió rít bên tai, rạp mình trên thân xe, vạt áo bay phần phật, đắm chìm trong tiếng gầm rú của động cơ đến mức không thể thoát ra. Đối với họ, thứ tiếng gầm rú ấy còn khuấy động lòng người hơn cả những lời thì thầm của tình nhân.

Nhan Khanh lúc này trong mắt chỉ có con đường. Cô tập trung hoàn thành cuộc đua vốn đã rõ kết quả này. Vào cua, cô rạp người xuống, thân xe gần như áp sát mặt đất, thực hiện một đường cua tuyệt đẹp. Khóe miệng cô vẫn luôn nhếch cười. Cảm giác lái một chiếc mô tô hiệu suất cao đúng là khác biệt.

Quá đã!

Đang định tăng tốc tiếp thì cô phát hiện có gì đó không ổn. Chưa kịp phản ứng, tiếng còi báo động chói tai đã xé toạc màn đêm. Không biết từ đâu, mấy chiếc xe cảnh sát lao ra đuổi theo. Nhan Khanh nhìn qua gương chiếu hậu, phía sau chỉ còn mỗi xe của Đoàn Hoằng đang bị xe cảnh sát bám riết.

Bị gài bẫy rồi!