Đoàn Hoằng chở Nhan Khanh một mạch đến một nhà kho bỏ hoang trong khu quy hoạch mới, cách trung tâm thành phố không quá xa.
"Đến đây làm gì?" Nhan Khanh cởi mũ bảo hiểm, nhìn lướt qua khung cảnh hoang vắng xung quanh. Cô thầm nghĩ, đúng là một nơi lý tưởng để gϊếŧ người cướp của.
Đoàn Hoằng chỉ cười mà không nói, đưa tay ra một cử chỉ mời.
Giữa đêm khuya gió lộng, lại bị đưa đến một nơi hẻo lánh thế này không một lời giải thích, bất kỳ cô gái nào cũng sẽ phải rợn tóc gáy. Suy cho cùng, mấy tên sát nhân biếи ŧɦái trong phim kinh dị chẳng phải đều có vẻ ngoài bảnh bao, lịch lãm, chuyên đi dụ dỗ những cô gái ngây thơ để ra tay hay sao?
Nếu Nhan Khanh không hiểu rõ Đoàn Hoằng, thì giờ này chắc anh ta đã bị coi là một kẻ như vậy và bị cảnh sát tóm cổ rồi.
Cả hai đều không để ý, cách đó không xa, một chiếc xe địa hình màu đen đang ẩn mình trong bóng tối.
Người đàn ông trên xe có gương mặt góc cạnh, nam tính nhưng không kém phần tinh tế. Dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt sâu và sắc bén, sống mũi cao thẳng. Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười như có như không, miệng ngậm điếu thuốc. Cằm lún phún râu, những ngón tay thong thả gõ nhẹ trên vô lăng trong khi ánh mắt dán chặt vào nhà kho, nơi Nhan Khanh và Đoàn Hoằng vừa bước vào.
"Tất cả chú ý ẩn nấp, nghe theo lệnh của tôi." Giọng người đàn ông trầm ổn, nam tính mị hoặc.
Đoàn Hoằng kéo cầu dao bên cửa, nhà kho rộng lớn lập tức sáng bừng lên.
Ánh sáng đột ngột khiến Nhan Khanh bất giác nheo mắt. Một lúc sau, khi mắt đã quen dần, cô nhìn quanh nhà kho trống trải.
Chỉ một thoáng nhìn, cô đã sững người.
Cô không kìm được mà bước nhanh về phía chiếc mô tô nổi bật đang đậu ở giữa. Gương mặt cô ửng hồng, hệt như thiếu nữ mới lớn lần đầu gặp được chàng trai mình thầm mến, trái tim trong l*иg ngực đập rộn ràng như có chú nai con đang nhảy loạn.
Ánh mắt cô tham lam lướt trên từng đường nét của chiếc xe hằng mơ ước: thiết kế vừa mượt mà vừa khỏe khoắn, lớp sơn bóng loáng cao cấp, từng chi tiết máy móc tinh xảo, tất cả tạo nên một phong cách độc đáo không thể nhầm lẫn. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta mê mẩn.
Đây là một chiếc xe đủ sức làm lu mờ mọi đối thủ, một "chiến mã" mà trong giới chơi xe, có tiền cũng khó mà mua được. Không chỉ vậy, nó còn sở hữu một vẻ ngoài khiến bất kỳ tay đua chuyên nghiệp hay người đam mê mô tô nào cũng phải phát cuồng.
Chỉ có điều, những chiếc xe quyến rũ đến mức này lại càng khó thuần phục. Công suất cực lớn, khó điều khiển; nói tóm lại là "tính khí nóng nảy, cực kỳ bất kham".
Mỗi tay đua chuyên nghiệp đều có "chiến mã" riêng, và ai cũng mơ ước sở hữu một chiếc mô tô như thế này. Nhan Khanh cũng không ngoại lệ, sự mê đắm của cô dành cho mô tô có lẽ còn mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì.
"Không ngờ nhanh vậy đã về rồi!" Nhan Khanh nhanh nhẹn trèo lên xe, tay đặt lên ghi đông, một tay bắt lấy chùm chìa khóa Đoàn Hoằng vừa ném tới.
Đoàn Hoằng dựa vào mấy thùng gỗ bên cạnh, hai chân bắt chéo, nghe cô nói vậy thì đắc ý nhướng mày: "Đi đường thủy, cũng coi là nhanh. Vừa kịp về trước sinh nhật chị rồi đấy, đại tiểu thư của em!"
"Cảm ơn nhé!" Nhan Khanh giơ tay lên, định khởi động xe.
Đoàn Hoằng cản cô lại, lấy ra một cái hộp: "Xe xịn phải đi với đồ nghề xịn chứ."
Nhan Khanh quyến luyến vuốt ve thân xe thêm một lượt nữa, rồi mới nhận lấy chiếc hộp. Cô nhanh chóng thay bộ đồ đua xe dày dặn trong một góc khuất được che tạm bằng mấy thùng hàng.
Bộ đồ đua màu đỏ rực tôn lên vóc dáng lả lướt, đầy khí chất của cô, toàn thân toát ra một vẻ đẹp cá tính đầy hoang dại.
Đoàn Hoằng theo thói quen huýt sáo một tiếng rồi khởi động xe của mình: "Đi thôi! Đến gặp mặt đám ôn con đó một phen."
Nhan Khanh đội chiếc mũ bảo hiểm đồng bộ. Bộ đồ đua đỏ rực cùng chiếc mô tô đỏ rực, giống như một con chiến mã đã chờ đợi từ lâu, chỉ đợi hiệu lệnh là xông pha trận mạc. Tiếng động cơ gầm lên, cô phóng vυ"t đi.
Đoàn Hoằng cưỡi con xe xanh lá nổi bật của mình dẫn đường phía trước. Nhan Khanh theo sau, lòng nôn nao muốn thử thách giới hạn tốc độ.
Màn đêm buông xuống, trên đường cao tốc xe cộ thưa thớt. Nhan Khanh như một con ngựa hoang thoát khỏi dây cương, lao vào bóng tối, vạt áo bay phần phật trong gió. Cô rạp người trên xe, người và xe như hòa làm một, đó chính là thứ mà người ta vẫn gọi là "cảm giác lái".
Nhan Khanh là một thiên tài đua xe được mọi người công nhận. Chỉ tiếc là cô đã bị cấm thi đấu mười năm, viên ngọc quý bị phủ bụi, nếu không, trong mười năm qua, cô ít nhiều cũng đã tạo dựng được vị thế trong giới.
Một chiếc xe địa hình màu đen lặng lẽ bám theo sau hai chiếc xe đua đang lao vun vυ"t. Dù chiếc đỏ và chiếc xanh có trổ tài đủ kiểu, tăng tốc ra sao, người đàn ông vẫn ung dung bám theo từ một khoảng cách an toàn.
Ngôn Từ mặc một chiếc áo thun cộc tay màu đen, miệng vẫn ngậm điếu thuốc chưa châm. Đó là thói quen của anh, lúc nào cũng cảm thấy phải ngậm thứ gì đó trong miệng thì gân cốt toàn thân mới thoải mái.
Ngón tay anh gõ nhẹ trên vô lăng, mắt nhìn hai cái bóng phía xa. Ánh đèn đường vàng vọt và ánh đèn pha trắng lóa từ những chiếc xe ngược chiều thỉnh thoảng lướt qua hai người họ, trông hệt như hai kẻ liều mạng đang cuống cuồng trốn chạy.
Còn anh, chính là thợ săn của đêm nay.
Thấy tốc độ của hai chiếc xe ngày càng nhanh, Ngôn Từ nhấn ga bám theo.
"Đội trưởng Ngôn, chúng ta có cần chặn họ lại không?" - Giọng nói vang lên từ chiếc bộ đàm vứt bừa trên ghế phụ.
Ngôn Từ cau mày thật chặt, quăng điếu thuốc trong miệng sang một bên rồi vơ lấy bộ đàm: "Chặn cái đếch! Mẹ kiếp, mở to mắt chó của các người ra mà nhìn đi, chúng ta bị họ chơi xỏ rồi!"
Lúc im lặng, anh là người đàn ông kín đáo, điềm tĩnh. Nhưng chỉ cần mở miệng, cơn nóng nảy lại như chực phun trào. Có điều, như vậy vẫn còn được tính là tạm ổn, bởi nhiều khi anh mắng người khác không cần dùng đến một từ tục tĩu mà lời nào lời nấy vẫn đủ sức nặng khiến đối phương phải điếng người.
Ngôn Từ, con người này, thường ngày có vẻ ngoài ôn hòa, khóe miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt, là kiểu người khéo léo, biết tùy người mà đối đãi. Nhưng khi chửi đám thuộc hạ này thì miệng lưỡi anh lại không hề nể nang chút nào.
Anh nắm chặt vô lăng, miệng thì chửi bới nhưng tốc độ không hề giảm, vẫn bám sát chiếc mô tô phía trước.
Đầu dây bên kia bộ đàm lập tức im thin thít. Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng có người run rẩy hỏi nhỏ: "Vậy... c-chúng ta... rút quân ạ?"
Ngôn Từ hít một hơi thật sâu, lưỡi khẽ rà qua hàm răng nghiến chặt, giọng trầm xuống: "Tất cả ở yên tại chỗ cho tôi!"