Chương 14

Trương Thỉ cũng được đám anh em dìu đứng dậy, miệng không ngừng rên hừ hừ.

Nhan Khanh kéo chiếc áo trên đầu xuống, trân trọng khoác lên người như một món bảo bối.

Trương Thỉ đi ngang qua Nhan Khanh, đôi mắt thâm tím trợn trừng nhìn cô.

Cô liếc mắt một cái, thằng hèn đó liền nuốt nước bọt lùi lại phía sau, kéo mấy "lá chắn thịt" ra đỡ, rồi mới như con công trống vênh váo ưỡn ngực. Một lúc lâu sau hắn mới buông được một câu hăm dọa: "Mày... mày cứ đợi đấy!"

Nhan Khanh khẽ nhướng mí mắt, vẻ mặt còn bất cần hơn cả Trương Thỉ: "Chưa đánh cho mày chừa à? Hả? Còn dám sủa bậy nữa sao?"

Trương Thỉ nấp sau mấy "lá chắn thịt" khıêυ khí©h: "Không có anh trai mày thì mày chẳng là cái thá gì!"

Nhắc đến Nhan Tư, cơn tức của Nhan Khanh vốn vừa bị Ngôn Từ dội cho một gáo nước lạnh lại bốc lên ngùn ngụt. Lúc này, hơi men cộng với cái tính khí ngang ngược nổi lên, đằng nào thì mặt mũi cũng mất sạch rồi, đã vậy thì liều luôn một phen. Cô vớ lấy một chai rượu ném thẳng về phía đầu hắn, cơn đau rát dưới chân cũng chẳng thèm để ý nữa, lao tới: "Hôm nay tao sẽ cho mày biết không có anh trai thì tao là cái thá gì!"

Ngôn Từ vừa mới bảo đám người vây quanh đây giải tán, quay đầu lại đã thấy Nhan Khanh lại bắt đầu ra tay, túm cổ áo Trương Thỉ mà đánh đấm túi bụi, gân xanh trên trán anh giật giật.

Thằng đàn ông này làm bằng bùn chắc? Bị một người phụ nữ say rượu đánh cho không biết trời đất là gì, đúng là cái đồ vô tích sự!

Nhân lúc đó, tất cả những người xông vào can ngăn đều bị Nhan Khanh "chăm sóc" cho vài quả đấm, không cần biết ai với ai. Đúng lúc mọi người đang bảy tay tám chân định khống chế cô lại, chiếc áo khoác trên người cô bị tuột xuống, vướng ở ngang hông. Qua lớp vải vest trơn mượt, một đôi tay vòng qua eo cô, người phía sau dùng sức một chút đã vác bổng cô lên vai.

Nhan Khanh giãy giụa vài cái, thấy không xử được thằng ôn con kia nữa, liền hằn học buông lời hăm dọa: "Thằng ranh kia, sau này thấy chị đây thì tốt nhất liệu đường mà tránh xa ra! Nếu không, cứ gặp mày một lần tao đánh một lần!"

Ngôn Từ vừa đi vừa chửi thầm một tiếng, vác cô như vác bao tải, nhấc lên đặt lại cho ngay ngắn trên bờ vai rộng của mình, ngón tay cách lớp quần áo giữ chặt chân cô: "Ngoan ngoãn chút cho ông đây! Đánh người mà còn cho là mình có lý à! Mấy bà bán rau ngoài chợ còn biết điều hơn cô đấy."

Nhan Khanh lập tức xìu ra như cọng rau héo, ngoan ngoãn nằm im.

Trương Thỉ, kẻ vì một câu hăm dọa mà tự dưng bị ăn thêm hai quả đấm, thấy Nhan Khanh đã đi xa mới dám lớn tiếng chửi bới om sòm: "Một lũ ngu, một con đàn bà cũng không cản nổi."

Hắn giơ chân định đá người, người đang dìu hắn bên cạnh vội né ra, Trương Thỉ bất ngờ ngã sấp mặt xuống đất.

Nhan Khanh bị Ngôn Từ vác trên vai, người lắc lư qua lại. Động tác của anh chẳng hề dịu dàng chút nào. Ánh mắt vốn đã mơ màng của cô giờ lại càng thêm tan tác vì bị anh xóc nảy, đầu óc choáng váng, khó chịu vô cùng.

Ra khỏi cửa, Nhan Khanh được đặt xuống, chiếc áo vest ngang hông cô đã nhàu nhĩ không ra hình thù gì. Ngôn Từ ném chiếc áo lên người cô: "Mặc vào."

Cô đón lấy, lắc lắc cái đầu đang xoay vòng vòng của mình, cố gắng đứng thẳng người dậy, nhưng chân bị thương lại không dám dùng sức, đành dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên một chân.

Ngôn Từ thấy cô chẳng còn chút hung hăng nào như lúc nãy, giờ chắc là đã quậy mệt rồi, mí mắt cũng sụp cả xuống. Ánh mắt anh dừng lại ở chân cô, anh khẽ liếʍ răng nanh. Sao mình lại dính phải người phụ nữ này cơ chứ!

Ngôn Từ liếc nhìn xung quanh, thấy cách đó không xa có một hiệu thuốc. Nhìn bộ dạng vật vờ của cô, anh vẫn không yên tâm dặn dò: "Nằm im ở đây."

Nhan Khanh cũng không biết anh định đi đâu, nhưng trong lòng có linh cảm anh sẽ không bỏ mặc mình, nên miệng vẫn đáp: "Ừ, anh nhanh về nhé."

Đoàn Hoằng cách đó không xa ló đầu ra, nhìn Ngôn Từ bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ. Thời buổi này lại còn có người trị được Nhan Khanh ngoan ngoãn phục tùng thế này ư. Cậu ta tặc lưỡi hai tiếng rồi khoác vai bá cổ đám anh em bên cạnh rời đi.

Chưa đầy ba phút, Ngôn Từ đã mua về bông gạc, nhíp và cồn.

"Ngồi lên đi." Ngoài cửa quán bar có một cái bệ cao ngang người. Nhan Khanh ngoan ngoãn ngồi lên, anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, chau mày.

Mảnh thủy tinh găm sâu thế này mà còn hung hăng như vậy.

Ngôn Từ nắm lấy cổ chân cô, những vết chai mỏng trên ngón tay anh ma sát với làn da non mềm. Một tay anh cầm nhíp cẩn thận gắp những mảnh thủy tinh vỡ găm trong lòng bàn chân cô ra.

Nhan Khanh khẽ rên hừ hừ, mắt long lanh ngấn nước: "Đau~"

"Giờ mới biết đau à? Cái bộ dạng điên cuồng như mụ già chanh chua lúc nãy đâu rồi?" Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng động tác trên tay lại nhẹ đi không ít.

Đến khi anh gắp sạch mảnh thủy tinh trong lòng bàn chân cô, cả hai người đều đã đẫm mồ hôi. Nhan Khanh mặt mày tái nhợt, lông mày nhíu chặt, vẻ yếu đuối hiện rõ.

Ngôn Từ vẫn nắm cổ chân cô, tay kia cầm chai cồn. Thấy cô không hề la lối om sòm như muốn cả thế giới biết mình bị thương, trong lòng anh bất giác ngạc nhiên, giọng nói cũng dịu đi nhiều: "Chịu khó một chút, tôi sát trùng cho cô."

"Ngôn Từ, anh phải chịu trách nhiệm với tôi. Chuyện này mà ở thời xưa, nhìn thấy chân con gái nhà người ta là phải cưới người ta đấy. Anh xem, anh còn sờ rồi..."

Cồn đột ngột đổ lên vết thương, cảm giác như dầu trong chảo nóng đang nổ tung tóe, bỏng rát ập xuống. Cơn đau nhói ở chân tựa như những mũi kim nhỏ mà sắc lẹm xuyên qua vết thương, chui vào tận sâu bên trong, một cơn đau cào xé tim gan. Cô theo phản xạ muốn rụt chân lại.

Cổ chân trắng nõn, thon thả bị anh giữ chặt trong tay, không thể động đậy. Nhan Khanh đau đến mức không thốt ra được một lời nào.

Ngôn Từ băng bó xong cho cô rồi lùi lại.

Nhan Khanh hoàn hồn, nhìn bàn chân đã được băng bó cẩn thận, trong miệng tựa như đang ngậm một viên kẹo, ngọt lịm.

Ánh mắt cô dừng lại ở người đang khoanh tay dựa vào tường đối diện, cái vẻ bất cần du côn trên người anh không sao che giấu được. Cô nuốt nước bọt, thật muốn hôn anh quá.

Cô nghĩ vậy, cũng làm vậy luôn. Cô bước xuống khỏi cái bệ cao, ép người anh vào tường.