Đoàn Hoằng đang lên kế hoạch tập hợp một đám anh em đến đập phá quán.
"Không cần đâu." Nhan Khanh cúp máy.
Cô nhìn thấy Trương Thỉ đang được một đám người vây quanh tiến vào quán bar ở phía dưới, đôi mày đang cau lại khẽ giãn ra, gương mặt lại nở một nụ cười lười biếng tột độ. Cô tiện tay cầm lấy chiếc ly rỗng trên bàn, rồi bước tới.
Trương Thỉ vừa mới làm xong một chuyện khốn nạn, đang được đám bạn xấu phía sau tâng bốc không ngớt. Cả bọn đã uống say bí tỉ, loạng choạng bước vào.
"Anh Thỉ của chúng ta đúng là lợi hại, một mình chấp hai! Con mụ kia sợ đến chỉ biết khóc, còn đòi ly hôn, ly hôn cái con khỉ!"
"Các cậu không thấy đâu, cái bộ dạng đáng khinh của nhà đó."
"Còn bày đặt đeo kính giảng đạo lý, giảng cái đếch gì chứ..."
"Haha, giảng đạo lý với anh Thỉ, chắc là não úng nước rồi!"
Trương Thỉ nghe những lời tâng bốc phía sau, vênh váo đi phía trước. Trên đường đi, có mấy cô gái đẹp sáp lại gần, hắn ta ai đến cũng không từ chối, ôm hết vào lòng. Đám anh em phía sau cũng mỗi người một em.
"Hôm nay gia đây vui, chơi thả cửa đi." Trương Thỉ vẫy tay ra sau, ghé môi hôn một người đẹp, rồi ôm hai người đẹp đi về phía phòng riêng.
Quán bar này là do Trương Thỉ mở ra làm cho vui, cốt để có chỗ ăn chơi. Quán được trang trí hoàn toàn theo gu của đám bạn bè trong giới. Không ngờ giữa một ngành cạnh tranh khốc liệt như vậy mà lại bất ngờ làm ăn phát đạt, việc kinh doanh của quán bar ngày càng tốt hơn.
Nhan Khanh một khi đã nổi điên lên thì chẳng cần biết đó là địa bàn của ai, không nói một lời thừa, xông vào là xử tới.
Lúc chiếc ly thủy tinh bay thẳng vào mặt, đám anh em phía sau Trương Thỉ, vốn đang mê mẩn vì được các cô gái khêu gợi, còn tưởng là chiêu trò gì đó của mấy ả đàn bà nóng lòng muốn leo lên vị trí cao hơn. Bọn họ vừa sờ soạng lung tung người đẹp trong lòng, vừa tò mò thích thú xem kịch.
Trương Thỉ bị chiếc ly rượu đập thẳng vào đầu làm cho choáng váng, chậm chạp ôm lấy đầu, đau đến mức chửi đổng ầm lên: "Đ*t mẹ mày, vãi cả lô..."
Nhan Khanh một tay túm cổ áo Trương Thỉ, lôi hắn đến một góc khuất.
"Con đ*ếm thối, mày có biết tao là ai không hả?" Trương Thỉ hoàn hồn, gạt tay Nhan Khanh ra, nhìn gương mặt xinh đẹp khó quên của cô, lưỡi líu lại lúng búng la lối.
Sao hắn lại có thể quên mất còn có nữ quỷ Nhan Khanh này chứ!
Nhan Khanh không nói không rằng xông lên tung một cước vào khoeo chân hắn: "Tao đếch cần biết mày là ai, dám tố cáo tao hả? Dám gài bẫy tao?"
Trương Thỉ cũng không phải loại dễ bắt nạt, hắn cố gắng gượng đứng dậy định vung nắm đấm tới, nhưng vì trước đó đã uống say khướt nên lúc này tay chân mềm nhũn không chút sức lực.
Nhan Khanh thì lại vô cùng tỉnh táo. Cô cởi đôi sandal dưới chân, đè hắn xuống đất, dùng mặt giày tát bốp bốp vào mặt hắn, gương mặt trắng trẻo lập tức hằn lên mấy dấu giày. "Trước khi ra đường có hỏi thăm tên của chị đây chưa hả?"
Cơn bực tức cô phải chịu từ Nhan Tư, sự lạnh nhạt cô nhận được từ Ngôn Từ hôm nay, tất cả đều bị Trương Thỉ khơi dậy. Lúc này, cô không chút nương tay mà trút giận lên người hắn. Trương Thỉ giãy giụa kịch liệt, cô liền dùng một đầu gối đè lên người hắn, nghiến răng kèn kẹt rít ra mấy từ: "Thằng nhãi con, lông mày mọc đủ chưa hả? Hử? Còn bày đặt buôn lậu, buôn lậu cái con m* mày!"
Trương Thỉ giống như con cá mắc cạn, muốn nhảy dựng lên trốn thoát nhưng lại bị đè chặt, chỉ có thể giãy giụa trên mặt đất. Hơn nữa, từ nhỏ hắn đã yếu ớt, lại được nuông chiều quen thói, làm sao chịu nổi kiểu đánh đấm không theo một quy tắc nào thế này. Con đàn bà này cứ túm tóc hắn mà đánh túi bụi, vừa hoang dã vừa mạnh bạo, sức lực hắn lại không địch nổi, hắn không dám không sợ.
Mãi đến lúc này, đám bạn ngu ngơ của Trương Thỉ, những kẻ chỉ muốn xem kịch hay, mới nhận ra đây là đánh nhau thật! Bọn họ luống cuống tay chân định xông vào giúp, ai ngờ Nhan Khanh tiện tay vớ lấy một chai rượu từ chiếc bàn đầy chai lọ phía sau, không thèm nhìn cũng ném thẳng tới, chai nào chai nấy bay trúng đích. Cô đẩy chiếc bàn ra phía trước chặn đường, không ai có thể đến gần được. Xoay người lại là một đế giày nữa, chuyên nhằm vào mặt hắn mà táng: "Hôm nay chị đây đánh mày không chừa thì chị đổi sang họ mày luôn!"
Thấy sự việc càng lúc càng ầm ĩ, bảo vệ và quản lý quán bar cũng vội vàng chạy tới. Rẽ đám đông ra mới phát hiện người đang bị đè xuống đánh chính là ông chủ của bọn họ, lại còn sợ đến mức mặt mày tái mét.
Nhan Khanh đứng dậy, dùng gót giày cao gót nhọn hoắt dí vào thắt lưng của Trương Thỉ, kẻ đang bị đánh cho mặt mày bầm dập sưng vù. Cô hất cằm lên, kiêu ngạo như một nữ hoàng: "Đứa nào dám bước tới? Tao phế nó luôn!"
Nửa tỉnh nửa say không rõ ràng, chẳng ai nhìn ra được rốt cuộc cô say thật hay giả say. Bảo là say thật, thì nhìn lại Trương Thỉ xem, hắn mới là kẻ say đến không ra hình người, bết bát như đống bùn nhão không sao gượng dậy nổi. Còn bảo là giả say, thì cái kiểu vớ lấy đế giày mà quật túi bụi vào mặt người khác một cách điên cuồng này khiến người xem cảm thấy... hả hê tột độ!
Ngôn Từ xông vào thì nhìn thấy cảnh cô đang dương oai diễu võ, gót giày cao gót đạp lên eo Trương Thỉ, tay thì lủng lẳng một chiếc giày, chân kia thì để trần đi lên nền nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ.
Ai đó vốn muốn đảm bảo an toàn tính mạng cho quần chúng nhân dân: "..."
Anh sai rồi, người anh cần đảm bảo an toàn tính mạng lúc này là cái thằng hèn kia mới phải.
Cùng lúc đó, Đoàn Hoằng dẫn theo một đám người hùng hổ xông tới, nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải sững sờ.
Mẹ kiếp... Cũng quá ngông cuồng rồi! Đây rốt cuộc là địa bàn của ai vậy trời!
Nhan Khanh không ngờ Ngôn Từ lại quay lại, nụ cười trên môi bỗng chốc đông cứng, khí chất nữ vương như quả bóng bay bị chọc thủng, lập tức xì hết hơi. Cằm cô thu lại rất thấp, khẽ dùng chân đá Trương Thỉ vào gầm bàn, rồi xỏ giày vào, giọng đầy chột dạ: "Anh... sao anh lại quay lại rồi?"
Cô ngoan ngoãn đứng im, tóc tai bù xù, dây váy mỏng manh trên vai như chực rơi xuống. Nhìn những vệt máu lấm tấm trên nền nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ, lúc này cô mới cảm thấy đau. Lòng bàn chân găm phải mấy mảnh vỡ, cơn đau rát bỏng, nhưng cô lại không dám động đậy, chỉ ấm ức nhìn Ngôn Từ, chẳng còn chút khí thế hung hãn đánh người lúc nãy nữa.
Mọi người bị sự thay đổi đột ngột này của Nhan Khanh làm cho trở tay không kịp, ai không biết còn tưởng người bị bắt nạt là cô ấy nữa chứ!
Vì buổi xem mắt tối nay mà Ngôn Từ ăn mặc rất bảnh bao. Chiếc áo vest khoác ngoài đang vắt trên khuỷu tay, lúc này lại có dịp dùng đến. Anh lấy áo trùm lên đầu cô, rồi quay người nhìn Đoàn Hoằng, liếc mắt qua đám người phía sau cậu ta: "Sao hả? Còn muốn đánh hội đồng nữa à?"
Đoàn Hoằng đương nhiên là nhận ra Ngôn Từ, lúc này sợ co rúm cả người, vội chắp tay nói: "Không dám, không dám." Nói xong, không thèm ngoảnh đầu lại, dẫn theo đám anh em chạy thẳng.