Chương 12

Ngôn Từ thanh toán tiền rồi thong thả đi theo sau.

Nhan Khanh kéo Trúc Thấm rẽ đám đông hỗn loạn, đi một mạch đến chỗ cô vừa ngồi, gọi một bàn đầy rượu, còn chu đáo gọi đồ uống cho Trúc Thấm. Có điều, đồ uống trong quán bar cũng có nồng độ cồn nhất định.

Trúc Thấm nếm thử một ngụm liền không thể dừng lại được nữa, hương trái cây thanh mát quyện với chút men rượu thoang thoảng, vị dịu nhẹ khi chạm môi, vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, khiến người ta uống rồi vẫn còn thòm thèm. Còn Nhan Khanh thì uống rượu mạnh, ly nào cũng một hơi cạn sạch. Thấy Trúc Thấm nhanh chóng uống hết một ly lại còn muốn gọi thêm, cô ngửa cổ uống cạn ly rượu của mình rồi ngăn lại: "Lần sau còn muốn ra ngoài chơi nữa không?"

"Muốn chứ ạ." Trúc Thấm nghiêng nghiêng đầu, tửu lượng cực kém nên mặt cô đã ửng hồng, như thể vừa đánh một lớp má hồng lên gương mặt trắng trẻo, khiến người ta nhìn mà chỉ muốn véo một cái.

Nhan Khanh nghĩ vậy cũng làm vậy luôn, đưa tay véo nhẹ lên má cô bé: "Muốn ra ngoài chơi thì đừng uống nữa. Anh trai em mà thấy em say bí tỉ thế này, lần sau chắc chắn sẽ không cho em ra ngoài chơi nữa đâu." Trúc Thấm suy nghĩ một lát rồi gật đầu, anh trai cô đúng là có thể làm ra chuyện đó. Một trong những lý do Trúc Thấm thích Nhan Khanh là vì Nhan Khanh nói chuyện với cô rất thẳng thắn, không khách sáo, nhưng tâm tư lại vô cùng tinh tế, luôn để ý đến cảm xúc của cô.

Ngôn Từ ngồi ở phía khác nhìn Nhan Khanh ngăn Trúc Thấm lại, thầm nghĩ, người phụ nữ này cũng không đến nỗi tệ như vẻ ngoài.

Người mà ba người họ đợi được không phải là anh trai của Trúc Thấm, mà ngược lại, chính là Nhan Tư – người mà Nhan Khanh không hề muốn gặp.

Anh mặc một bộ vest được cắt may vừa vặn, những nếp nhăn ở khuỷu tay và đầu gối cho thấy rõ ràng anh vừa tan làm đã vội vã chạy tới đây. Nhan Khanh liếc nhìn Ngôn Từ đang dựa vào quầy bar cách đó không xa, âm thầm trợn mắt một cái. Anh trai cô đến nhanh như vậy chắc chắn là nhờ ơn tốc độ mật báo của ai đó rồi.

Nhan Khanh và Nhan Tư vẫn còn đang giận dỗi nhau, sắc mặt cô không được tốt cho lắm. Cô đẩy Trúc Thấm đang say ngà ngà về phía Nhan Tư, giọng nói rất bình tĩnh, chẳng giống một người say rượu chút nào: "Con gái út nhà họ Trúc đây, phiền anh đưa cô ấy về nhà."

Rồi cô lại cười tủm tỉm vỗ vai Trúc Thấm, dặn dò: "Đây là anh trai chị, Nhan Tư. Em cứ coi như anh trai mình là được, để anh ấy đưa em về. Anh trai em chắc là có việc bận đột xuất rồi. Em gọi điện cho anh ấy, cứ nói là Nhan Tư đưa em về, giám đốc Trúc chắc là biết anh trai chị."

Giao Trúc Thấm cho Nhan Tư thì cô hoàn toàn yên tâm. Nhan Tư là người thế nào chứ, ăn mặc bảnh bao, lịch sự nho nhã, phong thái lịch lãm của một quý ông được anh thể hiện một cách hoàn hảo.

Trúc Thấm lúc này gần như nghe lời Nhan Khanh răm rắp, chỉ hơi do dự một chút rồi cũng gật đầu. Cô từng nghe nói về Nhan Tư, nhưng cô vốn sống khép kín trong vòng tròn của riêng mình, chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ gặp được một người như Nhan Tư. Mãi đến khi lên xe của Nhan Tư, cô mới sực tỉnh nhớ ra, hình như anh trai cô đã từng khen Nhan Tư không chỉ một lần, nào là tuổi trẻ tài cao, trong sạch giữ mình, con người chính trực...

Lý do khiến cô ấn tượng sâu sắc là vì ông anh trai lạnh lùng, kiêu ngạo của cô rất hiếm khi khen ngợi ai như vậy. Bây giờ anh đang ở ngay bên cạnh cô, mùi hương đặc trưng của anh thoang thoảng quanh người. Anh rất tâm lý điều chỉnh nhiệt độ trong xe, mát mẻ dễ chịu chứ không lạnh. Ấy thế mà Trúc Thấm lại cảm thấy như có ngọn lửa đang cháy trong lòng, toàn thân nóng ran, máu nóng cứ dồn hết lên mặt, lan ra cả sau tai, nhuộm thành một mảng hồng khả nghi.

Nhan Khanh vẫn giữ nguyên một tư thế, lưng dựa vào mép bàn, tay cầm ly rượu, ánh mắt nhìn bâng quơ ra khắp đại sảnh. Ngôn Từ bước xuống khỏi chiếc ghế đẩu cao, miệng ngậm một điếu thuốc định rời đi. Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành. Dù buổi xem mắt bị phá hỏng, khó tránh khỏi việc anh lại phải nghe bà mẹ đang trong "thời kỳ khó ở" ở nhà cằn nhằn, nhưng tâm trạng anh vẫn rất tốt, ít nhất thì chuyện xem mắt cũng có thể tạm lắng xuống một thời gian. Chuyện này cũng phải cảm ơn sự phá đám của Nhan Khanh. Anh liếc nhìn Nhan Khanh đang im lặng không nói, định bước đi thì đột nhiên bị gọi lại: "Ngôn Từ, hôm nay anh đi xem mắt phải không?"

Cô hỏi quá thẳng thắn, hoặc cũng có thể là trong đôi mắt mộng ảo, mơ màng ấy lại xen lẫn những cảm xúc phức tạp mà anh không tài nào nhìn rõ.

Ngôn Từ khựng lại một chút, rồi gật đầu. Đôi mắt ẩn hiện dưới ánh đèn chập chờn không còn sáng như mọi khi, dường như cô đang nghĩ đến điều gì đó, ngón tay mân mê những đường vân trên chiếc điện thoại, rồi đột nhiên im lặng. "Ồ." "Anh đi đi." Nhan Khanh quay đầu đi, không nhìn anh nữa. Ngón tay cô ấn chặt lên hình xăm trên vai, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình, cơn đau nhói lập tức lan khắp toàn thân. Biểu cảm trên gương mặt cô không thể nhìn rõ, cô gục mặt vào khuỷu tay.

Ngôn Từ ra khỏi quán bar, tai được giải thoát khỏi tiếng nhạc inh tai nhức óc. Châm điếu thuốc, anh mới nhớ lại vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy của cô ban nãy, hình như anh còn thấy khóe mắt cô hoe hoe đỏ. Anh lắc đầu bật cười, kẻ say rượu nào mà mắt chẳng đỏ chứ.

Ngôn Từ dựa vào bức tường ở cửa quán bar, mặc cho cái nóng oi ả của đêm hè phả vào mặt, hút xong một điếu thuốc. Nghĩ đến khóe mắt ửng đỏ của cô, anh khẽ chửi thầm một tiếng, rồi xoay người đẩy cửa bước vào trong. Anh làm vậy là để đảm bảo an toàn tính mạng cho quần chúng nhân dân. Anh tự thuyết phục mình như vậy, bước chân cũng nhanh hơn vài phần. Đến khi anh lên đến chỗ cửa kính tầng hai, người say rượu đã biến mất không thấy đâu.

Gần về sáng, không khí nơi đây được đẩy lên đến đỉnh điểm. Ngôn Từ chống tay lên lan can lạnh ngắt, ánh mắt sắc bén quét một lượt qua đám đông đang cuồng nhiệt vui chơi phía dưới. Không có bóng hình đó. Đôi mày anh nhíu chặt lại. Anh rút điện thoại ra định gọi đi, nhưng rồi mới muộn màng nhận ra, anh không có số điện thoại của cô.

Nhan Khanh nhìn bóng lưng Ngôn Từ biến mất trong đám đông hỗn loạn, rồi gục người xuống lan can, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ bỗng trở nên ảm đạm. Tiếng rung của chiếc điện thoại trên bàn vang lên. Nhan Khanh liếc nhìn màn hình hiển thị người gọi rồi bắt máy.

Giọng nói đầy phấn khích của Đoàn Hoằng truyền tới: "Chị Khanh, thằng ôn con đó đang ở quán bar Dạ Sắc, có cần gọi anh em đến xử nó không!"

Lời tác giả:

Nhan Khanh: Tôi nhớ mang máng là mình đến để phá buổi xem mắt mà.

Trúc Thấm: Tôi nhớ là mình đến để xem mắt.

Ngôn Từ: Hai người cứ tự nhiên với nhau đi.