Anh đến gần cô, thẳng thừng đuổi người, giọng điệu đầy mỉa mai: "Hiếm khi cô lại cất công chạy một chuyến đến đây chỉ để nói mấy lời nhảm nhí này. Giờ nói xong rồi chứ? Thấy chỗ nào mát mẻ thì mời cô bay đến chỗ đấy đi."
Ấn tượng của anh về Nhan Khanh vẫn dừng lại ở hình ảnh cô gái lướt như bay trên đường cao tốc ngược chiều gió. Cái vẻ ngang tàng, phóng khoáng ấy khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng lại luôn mang đến cảm giác gì đó không đáng tin cậy. Giọng điệu lười biếng, quyến rũ của cô dường như ẩn chứa điều gì đó. Cô là một trong số ít những người mà anh không thể nhìn thấu.
Dù da mặt anh dày hơn cả tường thành, nhưng cũng không đến nỗi bị dăm ba câu nói của cô chọc cho mất hết phương hướng. Những cô gái thông qua mối quan hệ của gia đình, đường đường chính chính chạy đến đây đòi làm "chính cung nương nương" không ít, đám bạn bè lêu lổng nhét người vào lòng anh cũng chẳng thiếu, từ kiểu yêu kiều động lòng người đến dạng trong sáng dễ thương.
Gặp nhiều chuyện như vậy rồi, tính tình anh cũng trở nên phóng khoáng hơn, ở chốn ăn chơi cũng coi như cá gặp nước. Nhưng từ trước đến nay, chưa một ai lọt được vào mắt anh, lại càng không ai đến gần được anh. Phần lớn thời gian, anh vùi mình vào những chốn đèn hồng rượu lục, điên cuồng hút thuốc, hoặc là đứng giữa gió lạnh bên bờ sông, để gió thổi cho đến ngây dại, trong đầu lúc nào cũng chỉ toàn hình bóng người con gái anh chưa từng gặp mặt.
Nhan Khanh chớp chớp mắt, hiếm khi dễ nói chuyện đến vậy: "Được."
"Ông đây là chồng mày, mày muốn ly hôn với tao á, đừng có mơ!" Phía sau đột nhiên vang lên tiếng gầm của gã đàn ông, như một tiếng sét đánh ngang tai.
"Gào cái đếch! Mẹ kiếp, mày vũ phu mà còn cho là mình có lý à, trời cũng không trị nổi mày nữa phải không? Bịt miệng nó lại cho tao!" Ngôn Từ gầm lại với tông giọng còn cao hơn.
"Đội trưởng Ngôn." Nhan Khanh gọi anh một tiếng.
Cơn giận trên mặt Ngôn Từ vẫn chưa tan hết, anh xắn tay áo, nghiến răng, còn định nhân lúc không ai để ý mà "tiện tay" tặng cho gã đàn ông kia vài cú đấm. Nghe Nhan Khanh gọi, anh quay đầu lại, vẻ mặt vẫn còn đằng đằng sát khí.
"Tạm biệt." Nhan Khanh hờ hững buông hai từ, vẫn dựa vào khung cửa, ánh mắt dường như đang xuyên qua anh để nhìn một ai đó khác.
Cơn giận trên mặt Ngôn Từ chưa kịp thu lại đã lập tức chuyển thành vẻ kinh ngạc. Anh có chút không hiểu nổi rốt cuộc hôm nay cô đến đây là vì chuyện gì. Nhưng anh cũng không có thời gian để suy nghĩ, người phụ nữ bên kia đã nổi điên, không biết lôi ra từ đâu một con dao, nắm chặt trong tay không chịu buông.
Ngôn Từ khẽ chửi thầm một tiếng, cũng không buồn đôi co với cô nữa, lại lao vào giữa "bản giao hưởng" loảng xoảng những tiếng va chạm.
Trước khi rời đi, Nhan Khanh nheo mắt nhìn người phụ nữ đang bị một nữ cảnh sát tóc ngắn giữ lại. Nữ cảnh sát khẽ giọng dỗ dành, cẩn thận gỡ con dao từ tay người phụ nữ. Khi người phụ nữ ngẩng lên nhìn gã đàn ông đang bị giữ chặt trên ghế, trong đôi mắt hoảng sợ và bất an của cô ta lại dấy lên một sự quật cường.
Cái nhìn vội vàng ấy khiến tim cô khẽ run lên. Cái vẻ quật cường đó... Từ lúc bước vào đây cô đã cảm thấy có gì đó không ổn, bây giờ thì cuối cùng cũng hiểu ra rồi.
Người phụ nữ tóc tai bù xù, ánh mắt ngập tràn kinh hãi kia và đứa trẻ mặt đầy máu trong ký ức sâu thẳm của cô gần như giống hệt nhau!
Nhan Khanh nhắm nghiền mắt lại. Mùi khói pháo khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc từ trong ký ức lại ùa về, lan tỏa, mang theo vị chua xót và nỗi tuyệt vọng. Rõ ràng sau lưng là bầu trời quang đãng với nắng gắt, vậy mà cô lại tự dưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
Cô đứng bất động một lúc lâu trong một tư thế, giống như một pho tượng đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, một nửa thân người bị nắng chiếu bỏng rát, nửa kia lại lạnh buốt đến thấu xương.
Không ai chú ý Nhan Khanh đã rút một tờ tài liệu từ tập hồ sơ dưới chân, cũng không ai để ý Nhan Khanh đứng lặng bên cửa đã rời đi từ lúc nào.
Trong quán bar với ánh đèn huyền ảo, đủ loại đèn chiếu từ trần nhà rọi xuống. Chuyên viên ánh sáng tài ba điều khiển đèn đóm, tạo nên một bầu không khí rực rỡ mà mờ ảo.
DJ bên cạnh sân khấu say sưa chơi nhạc theo nhịp điệu bao trùm cả quán bar. Phố vừa lên đèn, nơi đây đã là một khung cảnh cuồng nhiệt.
Trước ô cửa kính rộng lớn trên tầng hai, một người phụ nữ diễm lệ đang nốc rượu liên tục, ánh mắt nhìn qua ô cửa kính đầy vẻ mơ màng. Không ai dám đến làm phiền, kẻ nào không biết điều đều bị cô ném thẳng một vỏ chai rượu vào người, chẳng cần biết có trúng hay không, ánh mắt đằng đằng sát khí. Chỉ riêng việc ngồi đó thôi cũng đã đủ thấy vẻ ngang ngược không ai bì kịp.
Những người đến đây phần lớn là để tìm chút thú vui, chú trọng sự tự nguyện đôi bên. Người nào có chút tình ý thì sẽ chơi trò lạt mềm buộc chặt, hoặc nửa mời nửa khép. Trường hợp gặp phải "khúc xương khó gặm" không nhiều. Vì vậy, người phụ nữ này tuy vô cùng quyến rũ, nhưng lại là một "khúc xương siêu cứng", không ít kẻ cũng đành dẹp bỏ ý định, chuyển sang mục tiêu khác.
Nhan Khanh mắt lim dim gục mặt xuống bàn, đối diện với cửa kính, nheo mắt nhìn sang nhà hàng phía đối diện qua ánh đèn đường chói lòa. Cũng là một ô cửa kính lớn, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy rõ mồn một. Bên trong, bàn ăn được sắp xếp theo một quy luật nhất định, được ngăn cách bởi những tấm bình phong không thực sự che chắn được gì, những bóng người lúc ẩn lúc hiện di chuyển bên trong, phần lớn là bàn dành cho hai người. Nhà hàng được trang trí rất độc đáo, ngay cả đèn tường cũng có hình cánh hoa, toát lên vẻ thanh nhã, lãng mạn, một địa điểm lý tưởng cho các cặp đôi trẻ.
Ánh mắt cô dừng lại ở một chỗ ngồi gần cửa sổ, ngón tay đặt lên mặt kính, khẽ miết theo một bóng hình không mấy rõ ràng.
Ngôn Từ đang ngồi trong nhà hàng, cái vẻ du côn bất cần và khí chất chính trực trên người anh hòa quyện một cách kỳ lạ mà hoàn hảo. Dáng ngồi "ông đây là nhất" của anh thể hiện trọn vẹn cái chất ngông nghênh bất cần đời, chân vắt chéo, tay cầm thực đơn không biết đang nghiên cứu thứ gì.
Vốn dĩ anh đã có tướng mạo nổi bật, nhưng người ta thường chú ý trước tiên đến khí chất của anh, cái vẻ ngổ ngáo bất kham ấy đã đốn tim không biết bao nhiêu thiếu nữ. Những cô gái ngồi bàn bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh, trong lòng khẽ rục rịch.
Nhan Khanh đứng dậy, loạng choạng vịn vào bàn, trơ mắt nhìn một cô gái có vẻ dịu dàng, đoan trang ngồi xuống đối diện anh.
Người đàn ông đó lập tức thu lại cái khí chất hoàn toàn lạc lõng với bầu không khí của nhà hàng, nở một nụ cười lịch lãm, ra dáng đưa thực đơn cho cô gái, không biết đã nói gì mà khiến cô gái phải lấy tay che miệng cười duyên.
Ánh mắt Nhan Khanh trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, sắc bén, đôi chân cũng không còn bủn rủn nữa. Cô sải bước về phía nhà hàng đối diện, đôi giày cao gót nện xuống sàn tạo ra những bước chân hùng hổ như của bà vợ cả đi bắt gian tại trận.