Cô nhớ trước chuyến đi, cậu ấy từng khoe sẽ leo núi sau lưng khu cắm trại. Giờ những thứ này lại nằm trong ba lô cô khiến lòng cô cảm giác lẫn lộn.
May nhờ hai món đồ ấy, Kỷ Tiểu Âu mới trèo lên cây bình an vượt qua một đêm. Cả đêm yên ả, chẳng có gì xảy ra chỉ là nhiệt độ hơi thấp. May mà trong không gian ba lô của cô có thảm lông và túi ngủ.
Cô cố ý đặt đồng hồ báo thức lúc năm giờ rưỡi sáng, muốn kiểm tra xem chuyện đêm qua có phải ảo giác hay không. Nếu nơi này không có hoàng hôn thì liệu có mặt trời mọc không?
Mở to mắt chờ đến năm giờ năm mươi chín phút, trước mặt vẫn tối đen. Nhưng đúng khoảnh khắc kim phút và kim giây trùng nhau, kim đồng hồ chỉ đúng số 6. Giống như một bàn tay khổng lồ kéo tấm màn lên, trời sáng bừng không báo trước.
Ánh nắng tràn ngập xuyên qua tầng lá dày đặc, chiếu lên đầu Kỷ Tiểu Âu. Cô ngẩn ngơ ngồi trên cành khô, đôi mắt không kịp thích nghi với ánh sáng đột ngột, phải nheo lại. Khi mở mắt lần nữa, nhìn ánh mặt trời phủ khắp khu rừng, cô hồi lâu không hoàn hồn.
Nơi này thật sự quá kỳ lạ.
Từ hôm qua đến giờ, mọi thứ đều đầy nghi vấn. Kỷ Tiểu Âu ép mình không nghĩ sâu nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô chẳng thể nào bình tĩnh. Trên Trái Đất, nơi nào không có hoàng hôn hay bình minh? Lại nơi nào ngày đêm luân phiên rõ ràng như lật kính?
Chẳng lẽ do cô thiếu hiểu biết hay... đã đến một thế giới khác?
Ý nghĩ ấy lóe lên khiến Kỷ Tiểu Âu cứng đờ. Gió sớm lùa qua tán cây làm nổi da gà trên cánh tay cô.
Nếu thật sự... Không, không được, cô nhất định phải trở về. Hôm qua chỉ là chưa tìm được đường đúng. Hôm nay chỉ cần ra khỏi khu rừng, Kỷ Tiểu Âu sẽ lên được đỉnh núi, hội họp với thầy cô và các bạn. Ba mẹ còn đang đợi cô gọi điện báo bình an, cô không thể mắc kẹt nơi đây.
Kỷ Tiểu Âu thu dọn thảm lông và túi ngủ, cất lại vào ba lô rồi trượt xuống đất bằng dây thừng. Gần đó có một con suối, nước mát lạnh, đáy trong veo.
Cô đến rửa mặt, cảm giác sảng khoái tức thì. Mặt nước phản chiếu gương mặt nhỏ nhắn tinh tế, da trắng môi hồng, đôi mắt long lanh trời sinh. Thiếu nữ xinh đẹp, ngay cả cái nhíu mày cũng toát lên vẻ đáng thương.
Lúc này cô mới cảm nhận được cơn đau ở bàn chân. Cởi giày ra, cô thấy lòng bàn chân nổi hai mụn nước trong suốt. Hôm qua đi bộ bốn năm tiếng trên con đường gập ghềnh trong rừng, lúc ấy chẳng thấy gì, giờ mới biết đau.
Kỷ Tiểu Âu hít hà thấy hơi tủi thân. Ba mẹ cô chỉ có mình cô là con gái, ngày thường chỉ cần cô nhức đầu sổ mũi là đã lo lắng, nâng niu cô như báu vật. Giờ cô đơn độc nơi đây giữa rừng hoang, bị thương cũng chẳng ai hay.
Tủi thân một lúc cô lấy lại tinh thần, xử lý qua loa mụn nước trên chân, lục không gian tìm một đôi giày thể thao màu trắng. Chẳng biết của bạn nữ nào nhưng vừa chân nên cô mang luôn, tiếp tục lên đường.