Cô bớt phòng bị đôi chút. Chắc nó lạc mẹ nên bị thú khác tấn công, vì vậy mới xuất hiện ở đây. Bị thương nặng thế này hẳn không có sức tấn công.
Cân nhắc một lát, Kỷ Tiểu Âu lấy một hộp sữa bò từ ba lô, cắt bỏ nắp chậm rãi ngồi xổm, vươn tay đẩy hộp sữa đến cách con báo nhỏ một mét. Đôi mắt xanh thẳm liếc cô rồi nhìn hộp sữa. Một lúc sau, nó kéo thân thể bị thương từng bước tiến tới liếʍ một ngụm, rồi vùi cả đầu vào hộp, uống ngon lành.
Kỷ Tiểu Âu đứng đối diện khẽ thở phào.
Nhân lúc con báo nhỏ mải uống, cô xoai người lùi lại vội rời đi. Dù nó không nguy hiểm nhưng nhỡ cha mẹ nó đến, thấy vết thương lại tưởng cô gây ra rồi tìm cô gây phiền thì sao? Cô chỉ có một con dao đa năng Thụy Sĩ, chẳng đủ uy hϊếp để chống lại hai con báo trưởng thành.
Nghĩ vậy, Kỷ Tiểu Âu càng bất an. Khi đêm xuống rừng sâu sẽ đầy dã thú nên cô phải nhanh chóng tìm chỗ an toàn.
Để rời khu rừng, tránh quay lại cây cổ thụ nên cô chọn một tuyến đường khác. Đi chừng một giờ, cây cối thấp dần, cành lá thô tráng và rậm rạp hơn. Nhưng chưa kịp nhìn rõ cảnh vật thì trời đột nhiên tối sầm. Cả khu rừng chìm vào bóng đêm.
Duỗi tay không thấy năm ngón.
Kỷ Tiểu Âu sững sờ và hoang mang, vội lục ba lô lấy đèn pin bật sáng. Ánh sáng trắng chiếu lên cổ tay, kim đồng hồ chỉ đúng sáu giờ. Cô không dám bật đèn lâu sợ thu hút thú dữ, vội nhìn thời gian rồi cất đèn pin.
Lòng đầy nghi hoặc. Sao trời tối nhanh thế?
Chỉ một giây trước trời còn sáng, giây sau đã tối đen như mực.
Kỷ Tiểu Âu ngẩng đầu thấy bầu trời đầy sao lộng lẫy. Dải ngân hà rực rỡ kéo dài khắp vòm trời, từng ngôi sao sáng rõ như có thể chạm tay tới. Một vệt sao băng lóe lên rồi biến mất nơi đường chân trời. Đẹp tựa như câu chuyện cổ tích cô từng đọc lúc nhỏ.
Nhưng giờ đây, Kỷ Tiểu Âu chẳng có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp.
Trong lòng cô tràn ngập chấn động.
Từ ban ngày đến đêm tối chẳng có chút chuyển tiếp nào, trời cứ thế đột nhiên đen kịt. Chẳng lẽ nơi này không có hoàng hôn sao?
Chưa kịp nghĩ sâu hơn, cô đè nén nỗi hoảng sợ trong lòng, nhờ chút ánh sao mờ nhạt trên cao. Kỷ Tiểu Âu tìm được một cây cổ thụ không quá cao cũng chẳng quá thấp. Mò mẫm một lúc cô lấy từ ba lô ra móc leo núi và dây thừng, chắc là đồ của Trần Bân, ủy viên thể dục lớp.