Lúc nãy, cô đã lướt qua vật dụng trong không gian thấy có thịt bò đông lạnh và hải sản, chắc là đồ các bạn trong lớp chuẩn bị cho buổi nướng BBQ ngoài trời. Nhưng giờ chẳng có thời gian chế biến, cô đành lấy hai thanh socola và một hộp sữa bò, ăn qua loa cho no.
Uống ngụm sữa cuối cùng, Kỷ Tiểu Âu dừng bước, sững sờ nhìn dấu 1002 quen thuộc trên thân cây trước mặt. Hơi thở cô nghẹn lại. Sữa sặc vào khí quản khiến cô ho sặc sụa.
Cổ thụ che trời, lá cây rậm rạp, nơi này giống hệt chỗ cô từng đi qua. Sao lại thế? Cô rõ ràng đã chọn hướng ngược lại, sao mà vẫn quay về đây được?
Kỷ Tiểu Âu hoảng loạn, nỗi sợ hãi và bất an kìm nén bấy lâu bùng lên trong đầu. Rơi xuống vách núi, lạc vào nơi xa lạ khiến cô vốn đã sợ hãi. Giờ lại bị mắc kẹt trong khu rừng này, xung quanh không một bóng sinh vật sống, cả cánh rừng như chỉ có mình cô.
Vai cô khẽ run, ngón tay lau đi khóe mắt ướŧ áŧ. Cảm giác bất lực ập đến, khiến cô không để ý đến tiếng động dưới chân.
Kỷ Tiểu Âu mải lau nước mắt, không nhận ra tiếng động dưới chân càng lúc càng rõ.
Hôm nay cô đi đôi giày vải màu xanh hải quân, lộ mu bàn chân trắng muốt như sữa. Khi một chiếc lưỡi mềm mại và ướŧ áŧ liếʍ qua mu bàn chân, cô hơi cứng người ngơ ngác cúi xuống.
Một con thú nhỏ lông vằn nằm cạnh chân cô. Đôi tai tròn, mắt xanh biếc, móng vuốt nhọn, bàn chân thịt mềm rõ là một loài mèo.
Nhưng nó chẳng giống mèo con mà giống báo hơn.
Kỷ Tiểu Âu lùi nửa bước ngẩn ngơ nhìn con báo nhỏ. Gọi là báo nhưng nó khác báo thường. Từ mắt xuống má, lông đen túm lại thành vệt không như báo săn đầy đốm. Lông nó nhạt màu, đôi mắt không phải xanh lục mà là xanh biển hiếm có.
Liếʍ chân cô xong thấy chẳng có vị gì, nó quay sang liếʍ sữa bò vương trên lá cây, thứ cô làm đổ khi bị ho sặc. Xong xuôi nó ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô. Đôi mắt xanh thẳm như biển sâu, ánh nhìn chăm chú lạ lùng.
Chắc chưa do no, nó bước tới một bước. Kỷ Tiểu Âu vội lùi lại cảnh giác nhìn nó. Dù nhỏ nhưng báo chẳng bao giờ là loài hiền lành, huống chi ở nơi xa lạ này, cô không thể không đề phòng.
Con báo nhỏ tiến thêm một bước. Kỷ Tiểu Âu lùi hai bước. Lần này, nó dừng lại nhìn cô hay đúng hơn là như đang đánh giá cô.
Nửa ngày, nó giơ chân trước cào tai, thè lưỡi liếʍ móng rồi lại nhìn cô. Lúc này Kỷ Tiểu Âu mới thấy lông chân sau nó ướt máu, đùi có vết thương sâu, da tróc thịt bong. Vậy mà nó vẫn đứng vững.