Những thứ này chẳng chiếm không gian giống như chiếc ba lô là túi thần kỳ của Doraemon. Kỷ Tiểu Âu có thể "thấy” các món đồ trong đó và lấy ra dễ dàng. Với cô, bên trong ba lô như một không gian tĩnh lặng rộng lớn.
Những vật dụng này lại quen thuộc lạ lùng. Nhắm mắt cảm nhận, cô mới nhận ra chúng chính là vật tư cả lớp chuẩn bị cho chuyến du lịch. Những thứ này rõ ràng nằm trong khoang hành lý của xe buýt, sao lại ở trong ba lô cô?
Không gian này rốt cuộc là gì?
Kỷ Tiểu Âu kinh ngạc ngồi tại chỗ nhìn đống đồ lỉnh kỉnh trước mặt, nghĩ mãi không ra. Nhưng dù sao, từ vách núi cao như vậy ngã xuống mà cô vẫn bình an ngồi đây đã là điều hết sức kỳ diệu. Việc cấp bách bây giờ là tìm đường trở về, chứ không phải ngồi đây thẫn thờ.
Kỷ Tiểu Âu trấn tĩnh lại, lấy từ hộp thuốc một lọ povidone và băng keo cá nhân để xử lý vết thương trên trán. Cô cất hộp thuốc cùng các vật dụng khác vào lại không gian, chỉ giữ một con dao đa năng Thụy Sĩ chuẩn bị tìm đường lên núi.
Đi được chừng nửa giờ, cảnh vật vẫn chẳng thay đổi. Vẫn là những cây cổ thụ thô kệch kỳ quái, bụi cỏ xanh um tươi tốt và một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Cô từng đi du lịch cùng gia đình vài lần, vào cả những khu rừng sâu.
Nhưng dù những nơi đó có quảng cáo là thuần thiên nhiên đến đâu thì vẫn luôn có dấu vết của con người. Chẳng nơi nào giống nơi cô đang đứng như thế này, hoang sơ và tịch mịch, cỏ cây mọc trùm lan.
Dù không thấy nguy hiểm rõ ràng, cô vẫn cảm giác như hiểm họa rình rập khắp nơi.
Đi thêm nửa giờ nữa, nhìn thân cây to lớn trước mặt, Kỷ Tiểu Âu chợt thấy một tia quen thuộc. Cô nhíu mày quan sát kỹ, rồi lấy con dao đa năng Thụy Sĩ từ túi áo khoác bóng chày chậm rãi khắc lên cây mấy con số.
1002.
Ngày hôm nay.
Khắc xong con số, Kỷ Tiểu Âu thu lưỡi dao, liếc nhìn cây cổ thụ lần nữa để ghi nhớ cảnh vật xung quanh rồi tiếp tục lên đường.
Khi rơi xuống vách núi thì trời còn sáng sớm. Sau đó cô hôn mê một lúc, rồi đi bộ thêm một giờ. Cô cúi nhìn đồng hồ trên cổ tay đã là ba giờ rưỡi chiều. Rừng sâu thường tối sớm, trời lạnh dần, thường chưa đến sáu giờ đã đen kịt.
Kỷ Tiểu Âu nhận ra thực tại hôm nay không thể lên núi được nữa. Cô cần tìm một chỗ trú chân an toàn trước khi trời tối.
Sáng nay vội ra ngoài nên cô chưa ăn sáng. Giữa trưa hôn mê cũng chẳng ăn được gì. Sau khi đi thêm nửa giờ, cái bụng rốt cuộc réo lên đòi ăn.