Chương 52

Tần Bảo đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn giật mình khi bị quát: "..."

Được rồi, cậu thừa nhận việc phơi bày danh tính ở nơi như thế này quả thật cần can đảm.

Tần Bảo không nhúc nhích, ánh mắt Phong Thành Dục liền đặt lên người cậu.

Giọng cảnh sát trở nên nghiêm túc hơn: "Tháo mặt nạ ra, đưa chứng minh thư ra đây, làm ơn hợp tác."

Không thể trốn tránh được nữa.

Tần Bảo do dự giơ tay lên.

Đúng lúc đó, Phong Thành Dục vốn đang lạnh lùng quan sát bỗng lên tiếng: "Khoan đã, Omega chưa thành niên phải được người cùng giới kiểm tra và thông báo cho phụ huynh."

Tần Bảo lạnh giọng nói: "Tôi đã thành niên rồi."

Nói cậu chưa thành niên thì được, nhưng thông báo cho phụ huynh thì tuyệt đối không! Tự mình chạy đến nơi như thế này, làm sai thì nhận, tại sao phải lôi kéo người khác vào?

Hơn nữa, cũng may là cậu còn đeo mặt nạ nên không thấy mặt. Chứ không thì Phong Thành Dục chẳng phải là người rõ hơn ai hết biết rõ cậu có phải chưa thành niên hay không sao?

"Thật vậy à?"

Phong Thành Dục vẫn giữ nguyên vẻ mặt, có vẻ không tin, vẫn nhìn cậu chằm chằm.

Cảnh sát bị sốc vì có Omega chưa thành niên dám vào nơi này: "Phong tiên sinh, cái này..."

Phong Thành Dục nói: "Để tôi xử lý." Sau đó lại nhìn về phía Tần Bảo, ra lệnh bằng giọng điệu như nói chuyện với người lạ, "Cậu, theo tôi."

Tần Bảo rất khó chịu, nhưng ít ra không phải lộ mặt trước đám đông, cũng coi như thoát nạn. Cậu thắc mắc trong lòng, nghi ngờ Phong Thành Dục đã nhận ra mình rồi.

Đêm đó Phong Thành Dục đã cắn một phát lên tuyến thể của cậu, pheromone của Alpha và Omega đã tạo thành dấu hiệu tạm thời, sẽ tạo ra sự ràng buộc ngắn hạn giữa hai người. Mặc dù qua mấy ngày này thì dấu hiệu đó có lẽ đã dần phai nhạt , nhưng Phong Thành Dục cắn mạnh như vậy, nên có thể còn lại một chút tàn dư.

Phong Thành Dục bị cậu mắng một trận qua điện thoại, chắc hẳn rất tức giận đúng không? Tại sao lại quay sang giúp cậu?

…chẳng lẽ Phong Thành Dục là người tốt?

Họ đi qua hiện trường bắt mại da^ʍ đầy khói thuốc mù mịt.

Thấy chính Phong Thành Dục dẫn người đi, nhiều người ở đó đều nhìn chằm chằm vào Tần Bảo, tưởng cậu đã phạm tội gì lớn nên sắp gặp họa rồi.

Mấy người bạn đi cùng Tần Bảo cũng không dám có ý kiến, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu bị dẫn đi.

Đi qua sàn đấu, rồi đi qua khu ghế ngồi, họ đến hành lang dẫn từ tầng hầm thứ hai lên tầng trên. Ở đó thực sự có vài cảnh sát Omega đang đứng, đang thẩm vấn nhân viên phụ trách nơi này.

Tần Bảo suy nghĩ, chẳng lẽ cậu đã phân tích sai, thực ra Phong Thành Dục hoàn toàn không nhận ra cậu?

"Phong tiên sinh."

"Phong tiên sinh."

Các cảnh sát lần lượt chào Phong Thành Dục.

Phong Thành Dục chỉ gật đầu với họ, bước chân không dừng lại tiếp tục đi về phía trước. Hình tượng của anh vốn luôn lạnh lùng, khó đoán, mọi người kính trọng anh, không ai dám nghi ngờ quyết định của anh.

Tần Bảo thấy khó hiểu trong lòng.

Cuối cùng, Phong Thành Dục dừng bước ở một nơi vắng vẻ.

Ánh đèn ở đây mờ ảo, trên tường treo một tấm gương lớn, khung cảnh khá giống với đêm họ tình cờ gặp nhau ở buổi tiệc.

Vô số hình ảnh của họ phản chiếu trong nhiều tấm gương, Phong Thành Dục xoay người, bình thản nói: "Chứng minh thư."

Đối phương cao hơn cậu nửa cái đầu, nhìn như vậy có như đang coi thường.

Tần Bảo: "..."

Nghĩ sai rồi, người này cố ý.

Rõ ràng đang yêu cầu Tần Bảo xuất trình giấy tờ, nhưng tay Phong Thành Dục lại đút trong túi áo khoác đen. Anh không hề động đậy, ánh mắt nhìn cậu cũng không nghiêm khắc như ban nãy.

"Phong Thành Dục, anh đã nhận ra tôi phải không?" Tần Bảo nói, "Nhận ra rồi thì đừng giả vờ nữa."

Ở đây không có cảnh sát Omega phối hợp kiểm tra, cũng không có ai khác. Phong Thành Dục làm bộ làm tịch như đang làm công vụ, rõ ràng là biết rõ còn cố hỏi.

"Sợ nhận nhầm." Phong Thành Dục bị vạch trần cũng không tức giận, "Em vẫn còn đeo mặt nạ."

Đeo mặt nạ không thoải mái, Tần Bảo vốn định tháo ra, nghe Phong Thành Dục nói vậy thì lập tức không muốn tháo nữa, chỉ dùng đôi mắt sáng dưới mặt nạ nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Phong Thành Dục nhìn chăm chú vào đôi mắt đầy tức giận đó, vài giây sau, giọng điệu nhẹ nhàng hơn: "Tại sao lại đến chơi ở nơi như thế này?"

Tần Bảo không cần suy nghĩ: "Tôi hoàn toàn không biết-"

Cậu lập tức đổi giọng, "Không đúng, liên quan gì đến anh?"

Im lặng một lúc, Tần Bảo chợt nảy ra ý tưởng: "Tôi đến săn tình đấy."

Ánh mắt Phong Thành Dục lại trở nên lạnh lùng, Tần Bảo cứng đầu lắm, mình bị bắt quả tang còn muốn đùa cợt người khác: "Anh không phải là nghị viên lớn à, sao lại ở đây? Có phải cũng đến đây chơi, xui xẻo bị cảnh sát tóm được, cẩn thận ngày mai lên trang nhất đấy."

"Tôi đến phối hợp điều tra." Phong Thành Dục nói, "Bình thường không có sở thích săn tình."

Tần Bảo: "..."

Đúng, biết anh giữ mình trong sạch rồi, cái đồng hồ kia là bằng chứng tốt nhất, ngay cả muốn lăn giường... lăn thảm cũng chỉ lăn với người đã đính hôn thôi.

"Tìm được cậu cũng khá trùng hợp đấy." Phong Thành Dục hỏi, "Xác suất cao như vậy, trung bình một tháng cậu đến đây mấy lần? Chơi những trò gì?"

Quản rộng thật.

"Một tháng ít nhất cũng phải đến năm sáu bảy tám lần chứ."

Tần Bảo bịa chuyện.

"Trò chơi thú vị quá nhiều, chơi thỏ ngọc, chơi Alpha, không có việc gì làm thì bảo họ nhảy cột, không chỉ chơi ở đây, tôi cũng thường xuyên đến các nơi khác ở thủ đô. Nếu anh có hứng thú, tôi có thể giới thiệu cho anh."

Phong Thành Dục gật đầu, nói: "Được, vậy cậu giới thiệu xem, chỗ nào nhảy cột giỏi nhất?"

Tần Bảo bịa đặt lung tung: "... Nhảy cột thì dĩ nhiên là SISI giỏi nhất, sân khấu của họ lớn hơn."

"Tôi không biết công ty các cậu còn dạy cái này nữa." Phong Thành Dục hơi cụp mí mắt, ánh mắt lướt nhẹ qua cơ thể Tần Bảo, "Đúng là, nhảy cột quả thật rất có lợi cho việc rèn luyện cơ bắp."

Tần Bảo nghẹn họng: "..."

Họ Phong này có phải đang nói chuyện khiêu da^ʍ không?

Lúc này, một người đeo kính xuất hiện ở đằng xa: "Phong tiên sinh-"