Chương 49

Điện thoại liên tục đổ chuông, Tần Bảo không nghe cái nào.

Bây giờ cậu đã là người trưởng thành, đặt khách sạn, vé máy bay đều rất thuận tiện, thay đổi số điện thoại cũng rất dễ dàng. Ngay khi máy bay hạ cánh, cậu đã đổi sang sim mới, không liên lạc với bất kỳ ai trừ khi cần thiết, dù sao nội dung công việc và thương hiệu cậu đều rất quen thuộc.

"Mùi gì thế?" An Thanh Ngôn đón người,vẫy tay để ngửi rõ hơn, "Nước hoa mới à?"

Tần Bảo ngồi ở ghế sau xe bảo mẫu, mặt rất khó chịu.

An Thanh Ngôn nói tiếp: "Ồ, có vẻ không phải nước hoa, mà là mùi tin tức tố. Suýt nữa oan cho cậu rồi, tôi còn định nói cậu là người đại diện mà mua nước hoa của hãng khác, vừa hay phạt cậu một ít tiền."

Tần Bảo bực bội kéo mũ xuống dưới mũi, chỉ để lộ nửa miệng.

An Thanh Ngôn muốn cười, nhưng biết cậu nhóc thích giữ thể diện, nên cố nhịn: "Mùi này ngửi thơm ghê, tin tức tố của cậu tôi luôn thấy hơi ngọt ngấy, hòa với mùi thủy tiên này vừa phải. Nói thật đi, có phải đang yêu không?"

Tần Bảo không nói không rằng, trên đầu như có một đám mây đen bao phủ.

An Thanh Ngôn nói: "Không phải yêu đương, vậy là tình một đêm rồi?"

Tình một đêm?

Nghe có vẻ không nhục nhã bằng bị người trong cuộc hôn nhân sắp đặt từ nhỏ ngủ, Tần Bảo liền "ừm" một tiếng.

Mùi tin tức tố sau khi bị đánh dấu khắp người này, dù có dán miếng dán tuyến thể cũng không che được, trừ khi mọi người đều hít thuốc ức chế, nếu không muốn phủ nhận cũng khó.

"Cậu ngầu thế, người tình một đêm với cậu chắc chắn không phải người bình thường." An Thanh Ngôn chỉ thẳng vào trọng tâm, "Để tôi đoán xem, không phải là Phong Thành Dục đó chứ?"

Tần Bảo làm sao so được với An Thanh Ngôn.

Nghe đến đó quên cả tự kỷ, nhanh chóng kéo mũ lên, trừng mắt nhìn An Thanh Ngôn: "Sao anh biết?"

An Thanh Ngôn nói: "Hai nhà các cậu là bạn thân, hôm qua sinh nhật cậu chắc chắn anh ta cũng đến. Huống chi cậu lại thích anh ta như vậy, mua đồng hồ giống anh ta còn suốt ngày theo dõi tin tức của anh ta, tôi chỉ đoán bừa thôi mà cậu đã thú nhận rồi."

Tần Bảo mới thở phào nhẹ nhõm: "... Là anh ấy thì sao?"

Cậu cảm thấy như cỏ cây đều là khách, cứ nghĩ cả thiên hạ đều biết chuyện của họ, mọi người đang chờ xem trò cười.

Có vẻ An Thanh Ngôn không biết gì cả.

Tần Bảo cũng chỉ có thể giữ chút thể diện ở đây.

Tần Bảo không muốn nói về chuyện này, nhưng An Thanh Ngôn tuy lớn tuổi hơn nhưng nói năng còn thiếu kiêng dè hơn cậu. Vốn tùy tâm sở dục và thẳng thắn, lại thêm năng lực công việc đạt điểm tối đa khiến người ta không thể không khâm phục, nên trong giới nhiều người nói anh ta là một kẻ yêu quái.

An Thanh Ngôn nói: "Nhìn mặt cậu cau có thế kia... xuân phong một đêm mà ngay cả cậu là trai tân cũng không xử lý nổi, kỹ thuật của anh ta kém đến vậy sao?"

Tần Bảo "ừm" một tiếng.

Kỹ thuật kém, cái nồi này đáng lẽ phải do họ Phong gánh.

An Thanh Ngôn: "Vậy anh ta có biết cắn không?"

Tần Bảo bị hỏi đến ngẩn người, cũng chẳng có gì để so sánh, không biết đối phương có tính là biết cắn hay không, đáp: "Đau chết đi được."

Lúc cắn có sướиɠ thì có tác dụng gì chứ.

"Chà." An Thanh Ngôn cảm thán, "Có câu nói thế nào nhỉ, người kiêng kị lại phóng đãng... Cái đồng hồ kia kìm nén anh ta nhiều năm như vậy, tôi cứ tưởng anh ta sẽ là một A mãnh liệt. Quả nhiên, nhìn người không thể nhìn bề ngoài. Bảo này, nghe tôi đi, kỹ thuật của anh ta kém thế, lại không biết cắn, dù cậu có thích đến mấy, Alpha kiểu này lần sau cũng đừng hẹn nữa."

Tần Bảo quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: "Không thích, không có lần sau đâu."

An Thanh Ngôn đẹp trai có tiền, đúng là người thắng cuộc trong đời, thêm vào đó tuổi còn trẻ đã bán hưu trí, những năm qua ăn uống hưởng lạc đều được anh ta chơi thông. Có anh ta dẫn Tần Bảo đi chơi, thêm vào đó là một hồi mua sắm tại các cửa hàng xa xỉ, chỉ trong hai ngày, Tần Bảo đã quẳng hết mọi chuyện phiền lòng ra sau đầu.

Buổi chiều sau khi kết thúc công việc, họ bơi trong biệt thự, An Thanh Ngôn mời vài người bạn, vì là đồng nghiệp nên người nào cũng đẹp mắt, lại đều là người đàng hoàng, mọi người trò chuyện rất vui vẻ.

Tần Bảo uống vài ly sâm panh, bơi xong một vòng thì điện thoại reo, cậu đang lau tóc, không để ý đã nghe máy, giọng vẫn còn vui vẻ: "Alo?"

Đó là một số lạ, truyền đến giọng nói quen thuộc.

"Là anh đây." Đầu dây bên kia nói, "Phong Thành Dục."

Mặt Tần Bảo lập tức tối sầm lại, khiến những người khác nhìn nhau tò mò. Không muốn phá hỏng không khí vui vẻ của mọi người, cậu đứng dậy đi sang một bên, giọng điệu lập tức lạnh như băng: "Sao anh có số của tôi?"

Bên phía Phong Thành Dục có tiếng ồn ào, có lẽ anh lại đang bận rộn ở đâu đó, Tần Bảo không quan tâm.

Giọng Phong Thành Dục dịu dàng như buổi sáng hôm đó, hỏi: "Tối mai có rảnh không?"

Tần Bảo sững người một lúc, lập tức cảm thấy một cơn giận dâng lên.

Trước đây Phong Thành Dục thậm chí còn không lưu số của cậu, giờ không chỉ biết số điện thoại mới của cậu, mà còn như có thiên lý nhãn vậy. Cậu vừa đặt vé máy bay về nước sáng mai, Phong Thành Dục đã hỏi cậu tối mai có rảnh không.

Cậu đáp: "Không rảnh."

Phong Thành Dục không bị từ chối, lại hỏi: "Em đang bận gì vậy? Dành chút thời gian cùng ăn bữa cơm, anh muốn nói chuyện với em."

"Đã bảo là không rảnh rồi, vả lại chúng ta đâu có thân, có gì để nói chứ." Tần Bảo cố gắng để giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh, mới không để lộ ra sự thật rằng mình đã từng động lòng, "Tôi vừa nhận một bộ phim, sắp vào đoàn phim rồi. Mấy tháng tới sẽ rất bận, anh không cần liên lạc với tôi nữa."

Chuyện bộ phim Tần Bảo chỉ nghe một người bạn của An Thanh Ngôn nhắc qua, nói để Tần Bảo đi thử vai, vẫn chưa chắc chắn gì, nhưng cậu không muốn cho Phong Thành Dục bất kỳ cơ hội nào.

Phong Thành Dục bên kia im lặng lắng nghe, đợi cậu nói xong mới lên tiếng: "Anh đưa em đi, cũng có thể đợi em quay xong."

Tần Bảo bực mình: "Phong Thành Dục, anh không hiểu lời từ chối à? Nhất định phải tôi nói rõ ràng sao? Vậy tôi nói cho anh biết, chuyện lần trước anh quên đi, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, vì tin tức tố mà lăn lộn một đêm là chuyện bình thường, sướиɠ xong là hết chuyện, anh cứ quấn quýt tôi làm gì?"

"Lăn lộn một đêm là chuyện bình thường?" Phong Thành Dục lặp lại một lần, "Sướиɠ xong là hết chuyện?"

"Đúng vậy, tình một đêm mà, nói cho cùng chỉ là tϊиɧ ŧяùиɠ lên não thôi." Tần Bảo mở miệng, có vài câu dường như không cần suy nghĩ đã tuôn ra, "Nếu anh ngay cả điều này cũng không hiểu, thì đừng tùy tiện tìm người nữa. Tôi nói không rảnh, chính là không muốn hẹn anh lần sau, không hứng thú với anh, ý là sau này không cần thiết phải liên lạc nữa."

Nói xong, không đợi đối phương nói gì thêm, Tần Bảo nhanh chóng nhấn màn hình cúp máy.

Bên hồ bơi có người đang gọi tên cậu, cậu quay đầu lại như không có chuyện gì, định trả lời, nhưng phát hiện cổ họng mình nghẹn đến khó chịu, vội vàng quay mặt đi giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt liền rơi xuống.

Ngoài cửa sổ hồ bơi dưới lòng đất có một hàng cây, gió đang nhẹ nhàng lướt qua ngọn cây.

Mối tình đơn phương kéo dài ba năm mà cậu chưa từng nói ra miệng của cậu đã chính thức kết thúc như vậy.