Chương 47

Người bình luận cho Phong Sở đó tên là Hoàng Hựu Kỳ, ông già nhà cậu ta làm ở Bộ Giáo dục, từ nhỏ đã nói năng một bộ một lối, Tần Bảo và Đồ Dật Sâm cùng đám bạn không thích chơi với cậu ta lắm.

Tần Bảo chọc cậu ta: [Ý cậu bình luận dưới động thái của Phong Sở là sao?]

Hai người đã lâu không nói chuyện, Hoàng Hựu Kỳ trả lời rất nhanh.

[!!! Siêu mẫu nổi tiếng!]

[Xin lỗi vì tôi đang ở nước ngoài, hôm qua không về dự lễ trưởng thành của cậu được, ở đây xin chúc cậu sinh nhật vui vẻ!]

Toàn là khách sáo giả tạo, Tần Bảo không rảnh nói nhảm với cậu ta, trực tiếp gọi điện qua.

"Anh... anh Bảo?" Hoàng Hựu Kỳ nghe máy, có vẻ ngạc nhiên, "Anh có gì cần dặn dò ạ?"

Tần Bảo hỏi: "Tôi hỏi ý bình luận của cậu là gì, hôn ước từ thuở nhỏ gì cơ?"

Hoàng Hựu Kỳ đã hiểu ra: "Này, cậu đừng ngại, tôi sẽ không cười cậu đâu, tuy cậu và Phong Thành Dục là hôn ước từ thuở nhỏ, nhưng thật sự trở thành một cặp cũng rất tốt, rất xứng đôi. Nếu cậu thấy phiền, bây giờ tôi sẽ đi xóa bình luận ngay."

Tần Bảo nổi gân xanh trên thái dương: "Tôi và Phong Thành Dục? Cậu đang nói cái quỷ gì vậy?"

Hoàng Hựu Kỳ không chắc Tần Bảo chỉ cứng miệng hay là muốn giữ thể diện, nên đành nói: "Tôi hiểu mà, cậu không thích người khác nhắc đến chuyện đó. Hồi nhỏ vì chuyện này cậu còn đánh nhau với Đồ Dật Sâm. Nhưng cậu yên tâm, chuyện hai người đính hôn chỉ có bọn tôi biết thôi, không ai nói ra đâu. Mà nói ra thì sao chứ, cũng đâu ảnh hưởng gì đến việc hai người ở bên nhau."

Hơi thở của Tần Bảo trở nên gấp gáp, cơn giận bừng lên khiến cậu gần như không nghe rõ Hoàng Hựu Kỳ đang nói gì.

"Thật ra tôi cũng có một mối như vậy. Nhưng người kia không thể so với Phong Thành Dục được, xấu quá, tôi sợ khi hai người thành đôi rồi, bố mẹ tôi sẽ lập tức sắp xếp cho tôi..."

Tần Bảo cúp máy.

Cậu chạy xuống lầu, phòng khách trống trơn, không thấy một ai. Cậu lại chạy ra vườn, chỉ thấy bà Đào đang tưới nước cho cây hoàng dương.

"Ôi trời, sao lại không mang giày vậy?"

Bà Đào vứt vòi nước, lo lắng kéo cậu đến chỗ không đau chân.

Mặt Tần Bảo tái nhợt: "Bà Đào, có phải con đã được hứa hôn từ nhỏ không?"

"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?" Bà Đào không hề biết gì về chuyện xảy ra hôm qua, "Có ai nói gì với cháu à?"

Tần Bảo: "Bà cứ nói cho con biết có thật không?"

Bà Đào đành phải nói: "Có chuyện này thật, nhưng bà cũng chỉ nghe nói thôi, hình như là với nhà họ Phong."

Nhà họ Phong, chỉ có thể là nhà của Phong Thành Dục.

Tần Bảo nghe thấy mình hỏi: "Hứa hôn kiểu gì? Có phải với người tên Phong Thành Dục không?"

Bà Đào gật đầu: "Hình như là lúc cháu còn trong bụng mẹ, ông chủ với ông nội nhà họ Phong đã định rồi. Khi bà đến chăm sóc cháu thì cháu mới tròn một tháng, cậu ấm nhà họ Phong còn đến thăm cháu."

Tần Bảo ngẩn người: "..."

Bà Đào nói: "Tiểu Bảo, đừng lo. Nếu cháu không thích, bố mẹ cháu chắc chắn sẽ đứng về phía cháu, thời đại này còn đâu chuyện ép duyên nữa. Cháu xem, cháu là báu vật của ông chủ, ông chủ cưng chiều cháu đến mức nào, chỉ cần cháu thật sự không muốn, ông chủ nhất định sẽ không nỡ ép buộc cháu đâu."

Ký ức của Tần Bảo dần dần rõ ràng.

Cậu nhớ ra rồi, quả thật có chuyện như vậy. Vì Đồ Dật Sâm nói cậu là dâu được nuôi từ nhỏ, cậu đã cưỡi lên người Đồ Dật Sâm, đánh gãy một cái răng của cậu ta.

Mọi người đều hoảng hốt, Đồ Dật Sâm máu me đầy miệng, còn Tần Bảo bị người lớn chạy đến kéo ra.

Trong làn nước mắt mờ mịt, phu nhân Vinh ngồi xổm xuống đất an ủi cậu: "Bảo Bảo, hít thở sâu nào, hít thở sâu. Các bạn nhỏ chỉ đùa thôi, con là báu vật của bố mẹ, làm sao có chuyện hứa hôn từ nhỏ được chứ, cả đời con đều là bảo bối của bố mẹ mà!"

Tần Bảo quay người bỏ đi.

Cậu đi chân trần về phòng, dọc đường đi, tất cả hình ảnh đều tự động tái hiện trong tâm trí.

Sự tiếp tay của Phong Sở, đôi mày nhíu lại của Tần tiên sinh, chỉ trích cậu rằng "sao lại ở đây, còn ra thể thống gì nữa". Ông nội cười híp mắt nhai kẹo bơ đường, những bông hoa Phong Thành Dục tặng...

Còn có chỗ ngồi bên cạnh cố tình để trống, và người đến muộn...

"Em đã trưởng thành rồi."

Phong Thành Dục chạm vào mặt cậu.

"Anh sẽ chịu trách nhiệm."

...

Tần Bảo bước vào phòng, mở món quà sinh nhật Phong Thành Dục tặng hôm qua. Trong chiếc hộp bạc nhỏ đó nằm một chiếc trâm cài ngực hình hoa thủy tiên, trên đó đính kim cương.

Hoa từ củ, không chỉ có hoa loa kèn, hoa tulip, hoa lan chuông... hoa thủy tiên cũng là một loại trong đó.

Không trách luôn câu cậu, không trách lúc nào cũng nắm chắc phần thắng.

Còn tặng quà làm gì?

Từ nơi xa xôi vội vã chạy đến, rõ ràng là đến để mở quà cho mình.

Như thể một cái tát, giáng mạnh vào mặt Tần Bảo.

Cậu cầm lấy chiếc trâm cài chết tiệt đó, ném mạnh vào tường.

Lời tác giả:

Con trẻ giận dỗi, có anh Phong ở đó nên không thể ngược được đâu~ Chỉ là một chút hỗn loạn trước khi yêu sau khi cưới trong nồi canh ngọt nhỏ thôi