Chương 45

Ánh sáng bình minh lọt qua khe rèm cửa.

Trời sắp sáng rồi.

Lò sưởi là do Phong Thành Dục đốt lên nửa đêm, nhờ ánh lửa, Tần Bảo phát hiện họ đang nằm trên tấm thảm, căn phòng bừa bộn, mọi thứ vương vãi khắp sàn.

Tối qua họ vào một phòng khách nhỏ, trong phòng không có giường, chỉ có một chiếc ghế sofa dài nhưng không đủ chỗ cho bất kỳ ai trong số họ nằm.

Cả hai đều không mặc quần áo, Tần Bảo được phủ chiếc áo khoác đen của Phong Thành Dục. Còn anh để Tần Bảo gối lên cánh tay mình, ôm cậu vào lòng đầy chiếm hữu.

Chân họ vẫn quấn lấy nhau, rất ấm áp, có chút ẩm ướt vì mồ hôi.

Đêm qua tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, chẳng ai ngờ được rằng cứ thế họ lại như dã thú lăn vào nhau và làm đến bước cuối cùng.

Nhưng khi pheromone quấn quýt lấy nhau, lý trí không còn chỗ đứng. Tần Bảo khi đang nhấp nhô trên người Phong Thành Dục, thậm chí không nhận ra răng nanh của Alpha đã đâm vào gáy mình.

Mùi pheromone nồng đậm của Omega tỏa ra khắp phòng, là mùi sữa mà Tần Bảo không muốn nhắc đến với người khác.

Phong Thành Dục bị kí©h thí©ɧ đến mức đáy mắt đỏ ngầu, trông như muốn nuốt chửng cậu.

Trong cơn đau đớn, Tần Bảo nắm lấy cổ tay Alpha, chạm phải chiếc đồng hồ sinh ra để kiềm chế du͙© vọиɠ kia, trong lòng lại nổi lên một niềm kɧoáı ©ảʍ bí ẩn.

... Đã thành công rồi.

Ý nghĩ này kí©h thí©ɧ hơn bất cứ điều gì, Tần Bảo cảm thấy rất sung sướиɠ, cậu nhận ra mình có vẻ còn biếи ŧɦái hơn cả chiếc đồng hồ đó.

Phong Thành Dục vẫn chưa tỉnh, Tần Bảo nằm trong vòng tay anh với cơ thể đau nhức. Cậu thoải mái ngắm nhìn thân hình mà mọi ngóc ngách đều đã được cậu chạm qua.

Đôi vai rộng, những ngón tay thon dài đẹp đẽ, đôi chân dài, vòng eo săn chắc, thậm chí còn có cả 6 múi cơ bụng... Làm sao mà có thể, sao thân hình lại còn đẹp hơn cả những người mẫu Alpha cậu từng gặp?

Ánh mắt dừng lại trên gương mặt Phong Thành Dục, lướt qua những đường nét ưu tú, rồi dừng lại ở đôi mắt đang say ngủ thỏa mãn.

Cậu chợt nhớ ra, hình như anh là cấp S.

Vì vậy việc mệt mỏi đến mức mất ý thức, không phải do thể lực của mình kém.

Bỗng nhiên có tiếng rung từ túi áo khoác.

Lại là điện thoại của Phong Thành Dục.

Từ tối qua đến giờ đã đổ chuông mấy lần rồi, điện thoại của Tần Bảo cũng vậy, chỉ là cả hai đều không có thời gian để ý.

Hàng mi của Phong Thành Dục khẽ động đậy, có vẻ đã bị tiếng rung điện thoại đánh thức.

Tần Bảo lập tức nhắm mắt lại, giả vờ vẫn đang ngủ say.

Vài giây sau, cậu cảm thấy đầu mình được nhẹ nhàng nâng lên rồi đặt xuống, cánh tay rắn chắc kia được rút ra.

Ngay sau đó, bên cạnh đột ngột trống trải, là Phong Thành Dục đã ngồi dậy.

Mất đi hơi ấm của anh, Tần Bảo cảm thấy hơi lạnh, không kìm được co ngón tay lại.

Với thân phận của Phong Thành Dục, việc bỏ lỡ vài cuộc gọi tối qua đã là buông thả, giờ dù thế nào cũng không thể tiếp tục phớt lờ được nữa. Tần Bảo nghe thấy anh hạ giọng nghe điện thoại, đầu dây bên kia có vẻ có việc gấp, yêu cầu anh phải đến trong vòng một giờ.

Tiếng sột soạt của quần áo vang lên, Phong Thành Dục đang mặc quần áo.

Vậy là sẽ đi sao?

Làm xong rồi bỏ đi, đúng là tên lưu manh.

Tần Bảo đang thầm tức giận, thì trán bỗng bị chạm nhẹ bởi một thứ gì đó ẩm ướt mềm mại.

Tần Bảo: "..."

Là môi của Phong Thành Dục, anh đã cho cậu một nụ hôn chào buổi sáng.

Phạm quy rồi.

Phong Thành Dục gọi khẽ, giọng đầy nam tính sau cuộc ân ái: "Tiểu Bảo."

Tim Tần Bảo đập mạnh, vội vàng giả vờ như vừa tỉnh giấc, vừa mở miệng, giọng nói gần như không giống của mình, cổ họng cũng đau đớn vô cùng: "Là Tần Bảo."

Gì mà Tiểu Bảo chứ, sến quá.

Phong Thành Dục ngồi bên cạnh cậu, tay chống xuống bên người cậu, vẫn giữ tư thế vừa cúi xuống hôn lên trán cậu, trong đôi mắt phản chiếu ánh lửa từ lò sưởi.

Đêm qua họ cũng từng có những ánh mắt giao nhau như vậy, cũng đã từng nhìn nhau kỹ càng như thế, nhưng chưa bao giờ đầy tình cảm như lúc này.

Những hình ảnh dữ dội ùa về, Tần Bảo nuốt nước bọt, cổ họng chuyển động, quay mặt đi.

Ngón cái của Phong Thành Dục chạm vào khóe môi cậu: "Đây là sao vậy?"

Qua một ngày một đêm, lại đổ mồ hôi nhiều như vậy, dù có che khuyết điểm giỏi đến mấy cũng phải lộ ra màu da bên dưới. Nhưng ở đó vốn chỉ có một vết tích nhỏ, Phong Thành Dục có mắt gì vậy, vậy mà cũng nhìn ra được sao?

"Một vết thương nhỏ thôi." Tần Bảo nói.

"Đánh nhau với ai à?" Phong Thành Dục rút tay lại hỏi.

Đánh nhau và bị quấy rối không phải chuyện đáng khoe khoang, Tần Bảo không muốn trả lời, chuyển chủ đề và cố tình hỏi: "Anh sắp đi à?"

"Ừ." Phong Thành Dục vẫn cúi đầu nhìn cậu, không hỏi thêm về vết thương nữa, giọng rất dịu dàng, "Anh đưa em về trước."

Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, một giờ đủ cho anh chạy thêm một chuyến sao?

Tần Bảo nhắm mắt lại, cổ cứng đờ nói: "Không cần đâu, lát nữa em tự về được. Anh cứ đi trước đi, em nằm thêm một lúc, chỗ này nhà em thuê hai ngày, không ai đuổi em đâu."

Hơn nữa người đau muốn chết, sau gáy cũng đau.

Bây giờ mà đứng dậy chắc sẽ rã rời mất.

Phong Thành Dục vuốt mặt cậu, nói "Được", rồi bảo: "Lần sau-"

"Lần sau gì?" Tần Bảo ngắt lời anh, không biết là ngượng nhiều hơn hay bực bội nhiều hơn, "Em bận lắm, không có nhiều thời gian hẹn hò đâu. Với lại, em cũng không phải người dễ dàng hẹn hò."

Ít nhất phải là bạn trai mới được hẹn.

Mắt cậu nhắm nghiền, cũng không nhìn biểu cảm của Phong Thành Dục.

Tần Bảo chỉ cảm thấy Phong Thành Dục nhẹ nhàng bóp dái tai mình, dường như còn cười khẽ, dùng giọng nhẹ nhàng như sợ làm con vật nhỏ hoảng sợ mà nói: "Anh định nói, lần sau đừng ở những nơi như thế này nữa... Đừng lo, anh cũng không phải người tùy tiện, anh sẽ chịu trách nhiệm. Bên ông và bác Tần, anh cũng sẽ nói."

Nói xong, Phong Thành Dục vuốt mặt cậu rồi đứng dậy.

Tần Bảo cảm thấy lòng mềm nhũn, không còn giả vờ nữa, vội mở mắt ra. Thấy đối phương chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, liền lí nhí nhắc: "Áo khoác của anh."

Thời tiết này chỉ mặc một lớp áo ra ngoài sẽ chết cóng mất.

Bộ vest của cậu vẫn còn dưới đất, đâu nhất thiết phải đắp áo khoác của người khác.

"Để lại cho em, bên ngoài rất lạnh, lát nữa nhớ mặc vào." Phong Thành Dục lại trở về vẻ chỉnh tề, ngoại trừ cúc áo sơ mi thiếu một chiếc, trông không khác gì lúc đến hôm qua, "Trên xe anh còn quần áo khác."

Tần Bảo: "Ồ."

Có phải thường xuyên làm chuyện này nên mới chuẩn bị nhiều như vậy.

Phong Thành Dục đứng im, nhìn sâu vào Tần Bảo đang nằm dưới đất, dường như muốn đến làm gì đó nữa, nhưng điện thoại lại vang lên.

"Em nghỉ ngơi cho tốt, tối anh gọi lại cho em." Phong Thành Dục nói cuối cùng.

Phong Thành Dục vội vã rời đi, trong phòng chỉ còn lại Tần Bảo, cậu nhắm mắt lại nằm một lúc, nhưng thế nào cũng không ngủ được nữa, đành ôm chiếc áo khoác đó ngồi dậy.

Cơ thể thật sự như sắp rã ra, da sau gáy cũng đau nhói khi cử động, khiến cậu hoa mắt.

Hóa ra bị cắn là cảm giác như thế này.

Cậu có thể ngửi thấy mùi pheromone đầy phòng, mùi sữa và thủy tiên hòa quyện vào nhau, khó tách rời, kỳ lạ thay lại mang đến cho cơ thể đau đớn của cậu một cảm giác thỏa mãn khó tả từ sâu bên trong.

Đây là tác dụng của đánh dấu tạm thời, trong thời gian này, cậu sẽ mang dấu ấn của Phong Thành Dục, tạm thời trở thành một Omega "có bạn đời".

Nhưng ngoài câu "Anh sẽ chịu trách nhiệm", Phong Thành Dục chẳng nói gì khác, thêm vào đó đã được dọn dẹp sau khi làm xong, Tần Bảo cũng không trong thời kỳ động dục, nên chẳng thể nói gì về chuyện có chịu trách nhiệm hay không.

Vì vậy mối quan hệ vẫn chưa thể xác định.

Sắc dục làm mờ lý trí, Tần Bảo nghiến răng, không biết cậu có bị gạt lần nữa không.

Tuy nói không thiệt, nhưng vẫn cảm thấy hơi không cam lòng, dù sao đừng nói đến việc họ có tiếp tục hẹn hò hay không, cậu thậm chí còn chưa kịp lưu lại số điện thoại của đối phương.

Phong Thành Dục đồ khốn này, "Tối anh gọi lại cho em" là sao chứ.

Thật muốn chửi thề.

Tác giả có lời muốn nói:

Cây gậy của ông nội đang trên đường đến.