Chương 43

Bữa tiệc sẽ không kết thúc ngay, là nhân vật chính của bữa tiệc, Tần Bảo bỗng cảm thấy thật vô vị, hơi ngột ngạt, bèn đứng dậy muốn ra ngoài hít thở không khí.

Phong Thành Dục hỏi nhỏ: "Đi đâu vậy?"

Giống như lúc nào cậu cũng được quan tâm vậy, Tần Bảo sững người: "Đi hóng gió."

Đến bên ngoài, Tần Bảo tìm một ban công vắng người.

Mùi Alpha thoang thoảng đã tan biến, hít thở không khí lạnh lẽo của cuối tháng 11, cảm giác bồn chồn trong lòng cũng dịu bớt đi nhiều.

Cậu lấy ra một điếu thuốc và châm lửa, nhẹ nhàng cắn vỡ viên bạc hà rồi hít một hơi thật sâu.

"Anh Bảo."

Có người gọi cậu từ phía sau.

Đơn Nhất Khả cũng lén lút đi ra, khuôn mặt lạnh lùng cố tỏ ra trưởng thành, lần này cuối cùng cô bé cũng có được hàng mi dài mơ ước. Lông mi giả trên cả hai mắt như cánh quạt, lớn đến mức có thể lên sàn diễn luôn.

"Anh trai em nhờ em đưa cho anh sáng nay." Đơn Nhất Khả lấy ra một tờ giấy, "Lúc nãy ba em ở đây nên không tiện đưa trực tiếp cho anh."

Tần Bảo nhận lấy xem thì thấy là một tấm vé xem giải đua mô tô.

Được đấy Đơn Nhất Minh.

"Anh trai em đâu rồi?"

"Anh ấy đi vòng quanh bên ngoài một lúc, thấy ở đây đông người nên không tiện gây chuyện với ba em, mà anh lại không rảnh, nên anh ấy đã về trước rồi."

Vậy ra vẫn đến sao?

Tần Bảo hài lòng cho tấm vé vào túi, định lát nữa sẽ gọi điện lại cho Đơn Nhất Minh, rồi nói với Đơn Nhất Khả: "Cảm ơn nhé."

Nhưng Đơn Nhất Khả không đi: "Anh Bảo, còn thuốc không? Cho em một điếu đi."

Tần Bảo: "Không có."

Đơn Nhất Khả cũng không ép: "Chậc." Còn trợn mắt, "Anh cũng giống mấy người lớn kia rồi."

Tần Bảo chẳng quan tâm đến suy nghĩ của trẻ con, cậu tựa vào lan can đá tiếp tục ngắm nhìn phía xa. Đơn Nhất Minh không có ở đây, dù không thể làm tấm gương tốt thay cậu ấy, cậu cũng phải cố gắng làm như một người anh.

Năm nay tuyết đầu mùa đến sớm hơn một chút, cây cối và các tòa nhà đều phủ một lớp tuyết mỏng.

Điếu thuốc vừa hút được nửa, bên cạnh lại có người đến, Tần Bảo tưởng là Đơn Nhất Khả lại đến xin thuốc, bực bội quay người lại, ai ngờ người đến lại là Phong Thành Dục.

Phong Thành Dục đứng bên cạnh cậu: "Tôi cứ tưởng cậu không hút thuốc chứ."

Sao anh ta cũng ra đây?

Tim Tần Bảo đập loạn nhịp, Phong Thành Dục liền hỏi với nụ cười ẩn ý: "Không sợ ông nội cậu thấy à?"

Nếu nói Phong Thành Dục lúc nãy trưởng thành đến mức xa lạ, thì bây giờ anh đã trở lại thành người đã từng mang đến một hộp kẹo bơ to đùng để trêu chọc cậu, là người luôn gửi hoa nặc danh một cách kín đáo.

Lại bắt đầu câu nhau rồi.

Tần Bảo ứng phó theo, khẽ nheo mắt, phả ra một làn khói: "Hút thuốc... ông nội không quản được nữa rồi. Tôi đã trưởng thành, đương nhiên muốn hút là hút."

Câu nhau mà, có qua có lại mới vui.

Nhưng Phong Thành Dục chẳng hề tỏ ra xa lạ, giơ tay cướp lấy điếu thuốc từ trong tay cậu, trực tiếp dụi đầu thuốc vào đống tuyết trên lan can đá: "Tâm trạng không tốt à?"

Điếu thuốc tắt ngúm, bị ném vào thùng rác, để lại một vết nhỏ trên tuyết trắng.

Tần Bảo bỗng thấy hơi bực: "Có vẻ không liên quan gì đến anh nhỉ? Anh đâu phải Alpha của tôi."

Muốn quản thì ít nhất cũng phải có danh phận chính đáng chứ, như thế này thì hơi quá đáng rồi.

Phong Thành Dục nhìn cậu chăm chú: "Vậy sao tai cậu lại đỏ lên?"

Tần Bảo biết không nên mắc bẫy, nhưng mặt vẫn bỗng nhiên đỏ bừng lên, đỏ hơn cả lúc nãy. Cậu vô thức sờ tai, nhìn thấy vẻ mặt trêu chọc của Phong Thành Dục mới phản ứng ra đối phương đang lừa mình.

Cậu bực tức nói: "Tôi đâu có."

Phong Thành Dục liền dựa lưng vào lan can đá, cười khẽ, l*иg ngực rung lên: "Không có à, muốn qua đằng kia soi gương không?"

Không xa là hành lang.

Trên tường hành lang có một hàng gương tròn nhỏ dùng để trang trí, chỉ cần Tần Bảo đi qua nhìn mình trong gương một cái là có thể vạch trần lời nói dối triệt để.

Cậu mới không đi.

Rõ ràng cảm thấy mình đã rất trưởng thành, vậy mà trước mặt đối phương lại liên tục thua.

Gã này đúng là hai mặt, trước mặt người lớn một kiểu, sau lưng lại một kiểu khác.

Oán thầm thì oán thầm, nhưng để lộ thêm nữa thì cả qυầи ɭóŧ cũng không còn, Tần Bảo đành làm ra vẻ không quan tâm: "Thế thì sao? Tôi uống nhiều rượu nên mặt đỏ được không?"

Vừa nói xong đã muốn nuốt lại ngay.

Bởi vì câu tiếp theo của Phong Thành Dục còn quá đáng hơn: "Lúc nãy sao cậu cứ nhìn tôi?"

Và cậu buột miệng: "Tôi đâu có nhìn anh đâu."

Cậu càng cố chối thì càng lộ.

Chưa hẹn hò gì mà cuộc đối thoại của họ đã như đang là người yêu nhau vậy, trẻ con đến mức Tần Bảo không biết phải đáp lại thế nào.

Cậu thực sự bực mình: "Anh không nhìn tôi, sao biết tôi đang nhìn anh?"

Phong Thành Dục thản nhiên trả lời: “ Tôi đúng là đang nhìn cậu mà."

Phong Thành Dục trả lời rất tự nhiên, rất nghiêm túc, như thể chỉ đang thừa nhận một sự thật hết sức bình thường, như thể giữa họ đã có mối quan hệ cho phép vượt qua ranh giới như vậy.

Thậm chí, anh còn giơ tay chạm vào mặt Tần Bảo: "Cậu đã trưởng thành rồi."

Tần Bảo: "..."

Đúng vậy, đã trưởng thành rồi, thế thì sao?

Chẳng lẽ còn thực sự muốn tôi theo đuổi anh?

Đang định nói câu tiếp theo, bỗng có một nhân viên phục vụ đến: "Cậu Tần, vừa có người gửi quà sinh nhật cho cậu, tôi đã giúp cậu để ở tầng dưới rồi."

Tần Bảo: "Ai gửi vậy? Người đâu rồi?"

Giờ này rồi, ai còn gửi quà nữa chứ?

Người đến trả lời: "Người đó đã đi rồi, là một Alpha khá cao, để lại tên là Hứa Đường Chu."

Tần Bảo suy nghĩ, cậu đoán được người gửi quà là ai rồi, Hứa Đường Chu nói mình không đến được, sẽ nhờ anh trai kia mang quà đến. Có lẽ đối phương không muốn làm phiền nên mới gửi quà rồi đi luôn.

Người đến lại nói: "Ngoài ra, ông Tần bảo cậu chuẩn bị về cắt bánh."

Ông nội và ông ngoại tranh nhau tổ chức tiệc sinh nhật. Mặc dù với sự phối hợp của Tần Bảo, họ đã giành được chiến thắng và đồng ý tổ chức đơn giản, nhưng vẫn ấm ức muốn làm cho hoành tráng nên đã đặt làm một chiếc bánh kem ba tầng khổng lồ.

Tần Bảo phải quay lại nghe mọi người hát mừng sinh nhật, thổi nến và cắt chiếc bánh phô trương đó, lúc ấy cao trào của bữa tiệc mới thực sự đến.

Cậu quay đầu lại, phát hiện Phong Thành Dục đang nhìn mình, ánh mắt hơi tối.

Đang thấy kỳ lạ thì nghe Phong Thành Dục nói: "Chúng ta vào thôi."

Tần Bảo: "Ừm."

Cậu hơi do dự, không biết có nên vào cùng Phong Thành Dục không. Nhưng thấy đối phương đã bước đi, nếu cậu không theo thì trông giống như cậu sợ vậy.

Tác giả có lời muốn nói:

Quên nói rằng vì nhu cầu phát triển cốt truyện nên không thể tránh khỏi, một số chương đã được viết trong ngoại truyện của "Tiểu Hành Tinh", sau này tôi sẽ viết ngoại truyện miễn phí của cuốn này để tặng mọi người~