Chương 42

Lúc này, Tần Bảo cảm thấy mình và Phong Thành Dục trở thành tâm điểm chú ý của cả hội trường. Cậu biết mọi người đang nhìn cậu , không hiểu tại sao, mặt cậu bỗng nhiên nóng lên, từ hơi ấm đến nóng bỏng, dường như chỉ mất một giây.

Đến muộn thì đến muộn, tặng quà một cách phô trương như vậy thật không cần thiết.

May mắn thay, Tần Bảo đã từng trải qua đủ loại tình huống, bình tĩnh đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn, tôi không thiếu món quà này đâu, có tấm lòng là đủ rồi."

Quà đã chất thành núi, thật sự không thiếu.

Ông nội cười nói chen vào: "Không giống nhau, làm sao quà của Thành Dục có thể giống được quà của những người khác được?"

Mọi người trên bàn đều cười lên, ngay cả bà Vinh cũng khẽ che miệng cười.

Tần tiên sinh chào hỏi: "Thành Dục, còn đứng đó làm gì, mau ngồi xuống đi.

Bên cạnh Tần Bảo vừa vặn còn một chỗ trống.

Người hầu đến phục vụ, Phong Thành Dục liền cởϊ áσ khoác đưa cho người hầu, tự nhiên ngồi xuống chỗ trống, ngồi bên phải Tần Bảo.

Tần Bảo nhíu mày, cậu còn tưởng vị trí này là để dành cho ai, sao lại là cho Phong Thành Dục?

Tuy nhiên, một số người lớn trong nhà họ Phong đều ngồi cùng bàn, quan hệ giữa hai gia đình quả thật rất thân thiết, sắp xếp như vậy cũng không có gì lạ.

Phong Thành Dục đến, buổi tiệc sinh nhật của Tần Bảo có thêm nhiều đề tài trò chuyện.

Những người lớn tuổi trước tiên hỏi thăm về tình hình gần đây của Tần Bảo, hỏi về cuộc sống đại học của cậu, sau đó chủ đề xoay quanh Phong Thành Dục. Đầu tiên là nói về vụ cháy rừng đó, cháy rừng mùa đông xảy ra nhiều, hàng năm đều có cháy rừng ở các mức độ khác nhau, nhưng lần này lại đặc biệt nghiêm trọng.

Ông ngoại nói: "Tôi nghe nói đêm qua đã cháy lan vào khu vực Khải Nam, tại sao đường ngăn cháy không có tác dụng?"

"Mùa hè ít mưa, sang mùa thu đông cây cối khô hơn những năm trước, thêm vào đó một số cây có nhiều nhựa, nên lửa lan rất nhanh." Phong Thành Dục trả lời, "Chỉ dựa vào đai cách ly phòng cháy quả thực hơi yếu, sáng sớm nay đã đào rãnh phòng cháy, sử dụng mưa nhân tạo, hiện giờ đã dập tắt gần hết rồi."

"Chính quyền địa phương xử lý chậm trễ, phản ứng không đủ nhanh." Ông Tần nói, "Không biết tình hình thương vong như thế nào?"

Phong Thành Dục nói: "Đều là khu vực không người, tạm thời chưa phát hiện thương vong, nhưng lính cứu hỏa và quân nhân tham gia cứu hộ có bị thương ở các mức độ khác nhau. Ngoài ra có nhiều động vật hoang dã bị thương vong, một số khác hoảng sợ chạy về phía vùng núi Khải Nam."

Giáo sư Lâm ngồi đối diện bàn nói: " Mẹ nhớ ở đó có nhiều động vật được bảo vệ đặc biệt."

Phong Thành Dục trả lời mẹ: “ Theo ghi nhận có 50 loài đã được bảo vệ."

Tần Bảo biết từ khi Phong Thành Dục trở thành nghị viên Liên minh, anh luôn nỗ lực thúc đẩy hoàn thiện bảo vệ môi trường và động vật. Cậu mơ hồ biết anh chủ trương "mở lối thay vì ngăn chặn.", giống như việc phân chia khu trượt tuyết công cộng trong khu bảo tồn Xuân Sơn trước đây. Nghe đến đây cậu còn có thể hiểu được, nhưng khi họ nói về những nội dung khác, cậu hoàn toàn mù mịt.

Một nhóm nhân vật trong giới chính trị và kinh doanh của Liên minh trò chuyện, khiến người ta muốn ngủ gật.

Tần Bảo lặng lẽ ăn, chú ý đến bàn tay Phong Thành Dục đặt trên bàn.

Bàn tay đó rất lớn, da trắng với các khớp xương rõ ràng, ngón tay rất dài, rất gợi cảm.

Cổ tay vẫn đeo chiếc đồng hồ màu xanh đậm, với các chức năng kỳ lạ, cổ tay áo sơ mi sạch sẽ gọn gàng, không như lần gặp trước khi xắn lên một cách tùy ý, mà được cài cẩn thận.

Mấy năm không gặp, anh càng trở nên trưởng thành hơn.

Cảm giác cấm dục trên người anh càng hiện rõ ràng.

Khiến người ta muốn…phá vỡ vẻ ngoài chỉnh tề đó.

Gương mặt Tần Bảo vừa mới hạ nhiệt lại nóng lên, cậu bèn cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch.

"Tiểu Bảo sao lại uống rượu một mình vậy?" Bà ngoại luôn quan tâm đến cháu trai ruột, dịu dàng đề nghị, "Uống say sẽ đau đầu đấy, để bà gọi người đổi nước ngọt cho cháu nhé."

Vừa nói bà vừa định gọi người, Phong Thành Dục nhanh chóng nói: "Để cháu." Anh cầm lấy ly mới, quay sang hỏi Tần Bảo, giọng nhẹ nhàng, "Cậu muốn uống gì?"

Mọi người trên bàn lại một lần nữa nhìn chằm chằm vào họ.

Tần Bảo có chút không thoải mái: "Không cần đâu, tôi uống rượu là được rồi, không muốn uống nước ngọt."

"Được." Phong Thành Dục liền cầm lấy ly rượu của cậu, rót đầy lại cho cậu.

"Cảm ơn." Tần Bảo nhận lấy.

Đầu ngón tay hai người chạm nhau, như có dòng điện yếu ớt, Tần Bảo quay mặt đi, không lâu sau cũng uống cạn ly này.

Chủ đề trên bàn ăn vẫn tiếp tục, đã chuyển sang bức tranh mới được ông ngoại vẽ năm nay. Bức tranh đó đã được một tỷ phú của nước láng giềng mua với giá trên trời, ông ngoại có ý định dùng số tiền bán tranh làm quỹ từ thiện để xây dựng lại nhà cho động vật sau vụ cháy.

Trước đây ông ngoại cũng làm từ thiện, nhưng chưa bao giờ có quy mô lớn như vậy. Bình thường Tần Bảo cũng chưa từng thấy ông quan tâm đến động vật hoang dã như thế.

Phong Thành Dục đứng dậy nâng ly cảm ơn, ông ngoại cười toe toét: "Khách sáo quá, những người già này bây giờ không làm được gì nhiều, cũng chỉ có thể góp chút sức lực nhỏ bé trong những lĩnh vực này thôi. Hy vọng vùng bị thiên tai sớm phục hồi như cũ, cũng chúc cháu mọi việc thuận lợi."

Mọi người cùng nâng ly, ngay cả ông nội Tần cũng cười vui vẻ.

Tần Bảo lại uống một ly nữa, khóe mắt liếc thấy cổ họng Phong Thành Dục di chuyển, chất lỏng lạnh lẽo theo động tác nuốt xuống, không ngờ lại làm cổ họng cậu khô ran.

Tần Bảo hôm nay không phải không có chuẩn bị.

Không thích bị người khác dụ dỗ, có một số lời cậu đã chuẩn bị mấy năm nay, định nhân dịp này nói thẳng ra.

Người này nói với Phong Sở rằng không định tìm người chưa thành niên, nếu ai muốn theo đuổi anh thì phải đợi đến khi trưởng thành mới được, ý đồ không rõ ràng. Người này không chủ động, nhưng mỗi lần đều có phản hồi, luôn gửi một số bông hoa kỳ lạ, không ký tên nhưng lại có cảm giác ám chỉ mạnh mẽ.

Vậy nên, tất cả những điều này cuối cùng là có ý hay vô tình?

Nếu vô tình, có thể đừng dụ dỗ người ta như xa như gần vậy không?

Nếu cố ý... bây giờ cậu đã trưởng thành rồi, cuối cùng là cần phải đi theo quy trình, hay có thể nói chuyện trực tiếp?’