Chương 37

Đồ Dật Sâm không có mặt, hai người vẫn đến quán nướng mà họ thường lui tới trước đây, chỉ có điều cả hai đều không uống rượu. Đơn Nhất Minh còn phải vội quay về, đội xe ở thành phố Đồng Châu cách thủ đô hơn 300 km, anh ta phải tham gia trận đấu tập vào ngày mai.

Hai người nói chuyện đến tận đêm khuya, Đơn Nhất Minh đưa Tần Bảo về nhà mới đi: "Sinh nhật em, anh sẽ quay lại."

Tần Bảo vẫy tay: "Được rồi, đi đi."

Tiếng gầm rú của xe máy khi xa dần đã đánh thức con chó nhà ai đó, đèn trong khu biệt thự bật sáng. Tần Bảo rón rén vào nhà, bên trong rất yên tĩnh, không ai đợi cửa, hỏi cậu sau khi thi đại học đã đi đâu.

Cậu lén lút quay về phòng trên tầng hai, tắm rửa nhanh chóng rồi nằm xuống giường, phát hiện Phong Sở đã gửi tin nhắn cho mình.

Phong Sở: [Tần Bảo, 【ủy khuất】【ủy khuất】, trên mạng đều nói cậu và Đơn Nhất Minh yêu nhau, cậu giải thích nhanh đi.]

[Ảnh.jpg]

[Ảnh.jpg]

Tần Bảo mở ảnh ra xem, hóa ra là lúc cậu ra khỏi phòng thi bị chụp lén.

Một tấm là cậu nhận lấy mũ bảo hiểm, đang bước lên xe máy của Đơn Nhất Minh.

Tấm còn lại là cậu ngồi lên xe ôm lấy eo Đơn Nhất Minh.

Khuôn mặt cả hai đều được chụp rất rõ ràng, trông vừa thân mật vừa nổi loạn, giữa đám học sinh vừa trải qua kỳ thi đại học với vẻ mặt ngơ ngác trông càng nổi bật.

Trên mạng đâu đâu cũng truyền bá tấm ảnh này, nói Tần Bảo yêu đương, còn có cả đống người hò hét thật sự đáng yêu.

Tần Bảo trả lời: [...Vô vị, vậy nếu tôi ra ngoài với cậu bị chụp được, có phải cũng phải giải thích không?]

Phong Sở: [Nói cũng phải.]

Tần Bảo gõ chữ rất nhanh: [Họ chụp mãi rồi cũng quen thôi.]

Phong Sở: [Ừm!]

Không cần làm bài tập, ôn thi vô tận nữa, không cần lo lắng về kỳ thi, tuần tới cũng không có lịch làm việc, Tần Bảo tưởng từ nay có thể vô lo vô nghĩ. Mỗi ngày ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, ai ngờ hôm sau cậu lại thức dậy sớm hơn bình thường.

Ông nội đang tập thái cực quyền trong vườn hoa, Tần Bảo đi theo học một lúc, rồi vào nhà xem bà Đào nấu bữa sáng, cảm thấy đâu đó trống trải.

Bảy rưỡi Tần tiên sinh xuống lầu, nói với cậu: "Hôm qua có người gửi đến một bó hoa, nói là cho con, ba tạm để trong phòng hoa."

Tần Bảo lúc này mới chợt hiểu ra, hèn gì thấy trống trải, thì ra là đang đợi bó hoa đó.

Lần này sẽ là hoa gì?

Cậu đến phòng hoa, thấy trong bình hoa bằng gốm trên bàn đá cẩm thạch cắm một bó hoa lan tuyết trắng.

Quả nhiên lại là loài hoa củ.

Không cần ghi tên cũng biết ai là người gửi hoa.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ ô vuông chiếu vào, rọi lên gương mặt Tần Bảo, rọi lên tấm thiệp tinh xảo bên cạnh hoa lan tuyết. Lòng cậu rất đầy, như có gì đó sắp nở bung, muốn trào ra ngoài.

Lần này cậu chẳng tặng gì cả, nên đối phương hoàn toàn không cần đáp lễ, nhưng hoa vẫn đến.

Trên thiệp sẽ viết gì nhỉ?

Có phải là "Chúc mừng tốt nghiệp" không? Là chữ in hay chữ viết tay?

Hồi hộp mở thiệp ra, bên trong lại chẳng có gì cả.

Một tờ giấy trắng, không có một lời một chữ nào, cậu sững người một lúc, thế này nghĩa là sao?

Hơi qua loa rồi đấy!

Tháng 9, Tần Bảo xuất hiện tại Đại học Nghệ thuật Thủ đô, gây nên một chút xôn xao ở quầy đăng ký nhập học. Điều khiến mọi người bất ngờ là, cậu không như phân tích của truyền thông và fan hâm mộ là đăng ký ngành biểu diễn hay liên quan đến thời trang, mà lại học thiết kế sáng tạo.

【Chuyện gì vậy? Tôi tưởng Bảo Bảo có ý hướng đến ngành diễn xuất chứ, không phải có tin đồn nói cậu ấy thi năng khiếu sao?】

【Giả đấy [trợn mắt], cậu ấy đâu phải sinh viên nghệ thuật thể thao, ngoài thời gian hoạt động đều ngoan ngoãn ở trong lớp học mà.】

【Tôi làm chứng! Lớp trưởng cấp ba của cậu ấy là bạn tiểu học của tôi! Cậu ấy nói Tần Bảo thường xuyên mượn vở ghi chép để làm bài!】

【BB không phải đang tiếp xúc với các nguồn lực điện ảnh sao? Lần trước còn có tin rò rỉ, chẳng lẽ bên đầu tư lại đem cậu ấy ra dụ khách?[Chửi thề]】

【Không hổ danh là Bảo của tôi [mắt long lanh], thật có ý tưởng, tôi yêu quá】

...

Không phải Tần Bảo có ý tưởng, mà là ông nội hoàn toàn không cho phép cậu phát triển theo hướng diễn viên.

Ban đầu, ông nội cũng không quá cứng nhắc như vậy, nhưng sau lần xem phim thất vọng trước đó, ông đã rất có ý kiến. Tệ hơn nữa, một ngày nọ ông nội và đồng đội hẹn nhau đi xem một bộ phim chiến tranh nổi tiếng ở rạp, một đoạn cảnh nóng ngắn trên màn ảnh đã khiến ông cảnh giác.

"Ông không coi thường diễn viên, ông rất tôn trọng nghề này," ông nội nói với Tần Bảo. "Ông biết làm nghề nào cũng phải yêu nghề và tận tâm, nhưng họ có thể hy sinh vì nghệ thuật, còn cháu thì không. Hãy suy nghĩ kỹ về nguyện vọng của mình, không được đăng ký ngành diễn xuất."

Anh Lư đứng bên cạnh, vội giải thích: "Cậu ấy chỉ có ý định đăng ký ngành liên quan thôi, không nhất định phải làm diễn viên. Hơn nữa ông hiểu lầm rồi, nếu có những cảnh kiểu đó, thực ra có thể diễn thay, cắt bỏ hoặc đơn giản là không nhận vai."

Ông nội nói: "Chỗ này diễn thay, chỗ kia không nhận, vậy còn gì là diễn viên nữa, chẳng phải là công tử ư? Cái gì cũng xoay quanh mình, đó chính là lợi dụng đặc quyền, đầu cơ trục lợi! Cháu không biết xấu hổ, nhưng ông còn biết xấu hổ!"

Tần Bảo và anh Lư: "..."

Không thể thuyết phục được, Tần Bảo buộc phải chọn ngành thiết kế sáng tạo mà cậu tương đối hứng thú hơn.

May mắn là các môn chuyên ngành rất thú vị, không gian đại học cũng khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Trong trường, ai cũng xuất chúng, có không ít ca sĩ, ngôi sao, diễn viên, và cả những người nổi tiếng trên mạng. Cậu không còn là người nổi tiếng duy nhất trong trường nữa, cũng không còn bị mọi người chú ý như trước.

Ở đây, ai cũng tự tin, và người này còn phóng khoáng hơn người kia.

Tần Bảo nhanh chóng có những phiền não mới.

Mỗi lần về trường mở tủ đồ ra, hàng đống thư tình và quà tặng lại ùa ra như thác.