Chương 36

Sáng ngày Tần Bảo thi đại học, ông nội bảo bà Đào nấu cá chép kho.

Tần Bảo ngồi trước bàn nhìn con cá chép béo ngậy mà rầu rĩ: "Ông ơi, ai lại ăn cái này vào sáng sớm chứ?"

"Cứ ăn đi!" Ông không ăn, trước mặt chỉ có cháo loãng và vài món nhỏ, vẫn ngồi ở vị trí chủ tọa gõ gõ gậy, "Cháu hiểu gì chứ? Đây là ý nghĩa may mắn, cá chép vượt vũ môn!"

Tần Bảo: "..."

Một câu chơi chữ gượng ép quá.

Bà Đào ghé lại nói nhỏ: "Bảo à, ông nội con sáng nay đã dậy từ 4 giờ để ra hồ câu đấy, đây là do chính tay ông câu được."

Tình yêu thương sâu đậm này khiến Tần Bảo phải rơi nước mắt ăn hết nửa con cá ông nội mới hài lòng, trước khi đi còn nhét cho cậu một quả cam to.

Tần Bảo bất lực: "Ông ơi, trong phòng thi không được mang hoa quả vào."

Ông nội cười híp mắt tiếp tục chơi chữ: "Cái này có ý nghĩa "tâm tưởng sự thành", "mã đáo thành công"! Không bảo cháu mang vào phòng thi, cầm theo ăn dọc đường." Nói xong, ông âu yếm bóp má cậu, "Cố lên."

Tần tiên sinh đích thân lái xe đưa Tần Bảo đến điểm thi, trên đường dặn cậu đừng căng thẳng, đọc kỹ đề rồi mới trả lời các thứ, những điều này hôm qua đã nói một lần rồi, lại theo thông lệ hỏi: "Đã dán miếng dán tuyến chưa?"

Tần Bảo: "Dán rồi ạ."

"Đã hít thuốc ức chế chưa?"

"Hít rồi ạ."

"Sắp đến nơi rồi, con có muốn hít thêm vài hơi nữa không?"

Lần này Tần Bảo không nói gì nữa, ngoan ngoãn nghe lời Tần tiên sinh lấy thuốc ức chế ra hít một lúc. Xe dừng lại ở điểm đỗ quy định ngoài cổng trường, Tần tiên sinh bảo Tần Bảo đừng vội xuống xe.

Tần tiên sinh vốn sạch sẽ đến mức khó chịu, từ trước đến nay không chịu được việc có người ăn uống trong xe của mình. Lần này lại lấy ra khăn ướt khử trùng, trước tiên lau tay, rồi bóc quả cam mà ông nội bảo cậu mang theo, cẩn thận tách bỏ các sợi trắng trên múi cam.

Động tác ấy chậm rãi từ tốn, nếu không phải còn sớm, có thể khiến người ta sốt ruột đến chết.

Tần tiên sinh tách ra một múi cam sạch sẽ, không tì vết, đưa cho Tần Bảo ăn, rồi mới lại dùng khăn ướt lau tay, nói: "Đi đi."

Tần Bảo muốn cảm ơn, nhưng lại thấy hơi kỳ, bèn "ừm" một tiếng rồi xuống xe, đi được vài bước quay đầu vẫy tay với Tần tiên sinh, mới nhanh chóng bước vào điểm thi.

Kỳ thi kéo dài hai ngày.

Hai ngày này Tần Bảo không biết mình đã trải qua như thế nào, dường như chỉ trong nháy mắt, toàn bộ cuộc đời học sinh cấp ba của cậu đã kết thúc trong hai ngày này.

Đi theo dòng người ra ngoài, ngoài cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, thực sự còn có cả sự thất vọng và hoang mang.

Bên ngoài người đông như kiến, nhà họ Tần cũng cử tài xế đến đón. Tần Bảo đang tìm xe của nhà mình, bỗng nhiên, một chiếc xe máy tự ý dừng lại bên cạnh cậu.

Người lái xe cao to, tháo mũ bảo hiểm, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc: "Anh Bảo!"

Hóa ra là Đơn Nhất Minh không gặp gần hai năm nay.

Tần Bảo mừng rỡ không tả nổi: "Đơn Nhất Minh!"

Hiện trường đông người, Đơn Nhất Minh không nói nhiều, đưa cho cậu một chiếc mũ bảo hiểm: "Lên xe đi."

Tần Bảo cũng không tìm xe nhà mình nữa, nhận lấy mũ bảo hiểm không nói hai lời liền leo lên yên sau xe máy. Đơn Nhất Minh nổ máy, trong tiếng ồn ào xe máy phá vỡ đám đông rời đi một cách ngầu lòi.

Họ không về nhà ngay, Đơn Nhất Minh tự ý chạy về phía vành đai ngoài, khi lên đường cao tốc càng chạy càng nhanh.

Không khí oi bức, tiếng gió vù vù lướt qua bên tai, adrenaline của Tần Bảo cũng không ngừng tăng vọt.

Những nỗi thất vọng và hoang mang, những lưu luyến, đều tan biến trong tốc độ và cảm xúc mãnh liệt.

Đơn Nhất Minh dừng lại trên một ngọn đồi nhỏ ở ngoại ô thủ đô, đặt xe máy dưới một cây long não to lớn sum suê. Đứng trên cao, vừa vặn có thể nhìn thấy hồ nước phía dưới mọc đầy cỏ lau.

"Tần Bảo——" Anh ta hét to về phía mặt hồ, "Chúc mừng tốt nghiệp——"

Tần Bảo: "..."

Hành động trong phim thần tượng gì vậy?

Đơn Nhất Minh hét xong, mời Tần Bảo: "Nào, em cũng hét vài tiếng đi."

Tần Bảo bước lên phía trước: "Đơn Nhất Minh—— Anh là đồ ngốc——"

Đơn Nhất Minh bất lực: "Năm đó anh tốt nghiệp cấp ba cũng đến đây hét to để thư giãn, nghĩ đưa em đến đây cũng giải tỏa một chút, em có biết điều không hả?"

Tần Bảo đẩy anh ta một cái: "Anh không phải là đồ ngốc à? Bỏ nhà đi không mang theo điện thoại, rất ngầu đúng không? Hai năm như vậy không một tin tức, điện thoại cũng không gọi cho bọn em một cuộc, anh còn mặt mũi quay về à?"

Đơn Nhất Minh tự biết mình có lỗi, gãi gãi mũi: "Ang không phải nghĩ muốn âm thầm nỗ lực, rồi làm mọi người bất ngờ sao?"

Tần Bảo: "Em thấy là cho người ta sợ đấy."

Đơn Nhất Minh đã trưởng thành hơn, làn da cũng ngăm đen hơn, khuôn mặt trẻ trung giờ hiện lên nét phong trần. Nó như thể hai năm qua anh ta không phải ở đội xe mà là đi làm việc nặng nhọc bên ngoài vậy.

Dù lâu không gặp, hai người vẫn không trở nên xa lạ, Đơn Nhất Minh vẫn là Đơn Nhất Minh ngày nào. Anh ta luôn theo dõi động tĩnh của Tần Bảo, xem quảng cáo, phim ảnh và cả các buổi biểu diễn của Tần Bảo, cảm thấy rất tự hào và mãn nguyện.

Nhưng về phần mình, anh lại không nói được gì nhiều.

"Hầy, trước đây tưởng thủ đô đã đủ lớn, bản thân mình giỏi lắm, tham vọng cao ngất trời. Đến khi thực sự tiếp xúc với giới đó mới biết thế nào là cao thủ như mây, người tài còn nhiều hơn." Đơn Nhất Minh kể về trải nghiệm của mình, "Sự phát triển của anh trong đội xe không được như ý, năm nay có cơ hội tham gia với đua xe đường trường, nhưng vẫn không lọt vào vòng trong. Đây mới chỉ là giải đấu trong nước, còn những giải quốc tế... với trình độ hiện tại của anh, cũng đừng nên nghĩ đến."

Tần Bảo tỏ ra quan tâm: "Chuyện gì vậy? Anh gặp vấn đề gì à?"

Đơn Nhất Minh lắc đầu, nguyên nhân rất phức tạp, anh ta cũng không thể giải thích ngay được, chỉ có thể quy kết là do kỹ năng không bằng người. Tuy nhiên anh ta không dễ dàng bỏ cuộc: " Em yên tâm, anh vẫn còn chịu đựng được. Bây giờ còn trẻ, anh định cố gắng thêm hai năm nữa rồi tính tiếp."

Tần Bảo gật đầu: "Đúng vậy, không được thì luyện thôi, tìm ra điểm yếu của mình, em tin anh sẽ làm được thôi."

"Rõ." Đơn Nhất Minh cười, "Anh sẽ cố gắng, xem có thể tặng cho em một vé xem giải vô địch vào ngày sinh nhật 18 tuổi của em không."

Tần Bảo khích lệ: "Còn mấy tháng nữa mà, anh cố lên."

Đơn Nhất Minh: "Còn em, làm anh rất rất có mặt mũi, mấy Alpha trong đội xe của anh đều là fan của em. Ngày nào cũng nói trước mặt anh là muốn theo đuổi em. Sao, có hứng thú tìm hiểu không?"

Tần Bảo: "Thôi đi, đang lo sự nghiệp, không rảnh."

"Giỏi lắm." Đơn Nhất Minh xoa đầu cậu, "Lo sự nghiệp trước đã, sau này muốn hẹn hò, thích kiểu người nào, anh sẽ giúp em chọn lựa."

Tần Bảo thấy Đơn Nhất Minh còn chưa chín chắn bằng mình, hừ một tiếng: "Lúc đi thì anh Bảo em Bảo, giờ về lại thành anh rồi."

Trong lòng nghĩ, người cậu muốn hẹn hò không cần ai chọn lựa cả.