Chương 34

Mùa đông năm đó, Tần Bảo vừa tròn 17 tuổi đã giành được giải thưởng do một tạp chí thời trang nổi tiếng bình chọn. Lần đầu tiên cậu lọt vào bảng xếp hạng người mẫu uy tín thế giới TOP 50. Lần này không giống như TOP 50 quốc nội trong game bị rớt hạng ngay ngày hôm sau.

Vào dịp Giáng sinh, cậu nhận được một món quà không ghi tên người gửi.

Một bó hoa tulip trắng, cùng với một tấm thiệp mời thử nghiệm vận hành khu trượt tuyết Xuân Sơn.

Bà Đào lo lắng hỏi cậu có phải có người theo đuổi không, có phải là người quen không, nếu không làm sao đồ lại gửi đến tận nhà được.

Tần Bảo có chút suy đoán trong lòng , nhưng không dám chắc chắn, cho đến khi nhìn thấy nét chữ trên thiệp mời, cậu mới thực sự xác định được người gửi quà là ai.

Nét chữ viết tên cậu trên thiệp mời giống hệt với nét chữ trên mảnh giấy "Không có tiền lẻ, mời cậu ăn kẹo" trong hộp kẹo toffee lần trước, rõ ràng là do cùng một người viết.

Phong Thành Dục có ý gì đây?

Cậu đoán mò, có phải vì cậu đã tặng nước hoa, nên anh ấy đáp lễ lại không?

Tần tiên sinh đi xuống lầu, Tần Bảo liền ôm bó hoa nhỏ và cầm thiệp mời đi lên lầu. Cha con đi ngang qua nhau, Tần tiên sinh nhìn cậu vài lần, nhưng không nói gì.

Ngược lại chính cậu lại cảm thấy vô cớ hồi hộp, như thể lại làm điều gì sai trái vậy.

Không lâu sau khi quay xong quảng cáo, Tần Bảo còn đóng một vai nhỏ trong một phim.

Vẫn là do An Thanh Ngôn giới thiệu, anh ta giống như một quý nhân đột nhiên xuất hiện, cho cậu thấy những khả năng khác trong cuộc sống. Trong bộ phim đó, Tần Bảo đóng vai một người mẫu, tổng cộng chỉ có ba phút diễn xuất.

Vào mùa hè, bộ phim được công chiếu với tốc độ đáng kinh ngạc, Tần Bảo cũng nhận được vài tấm vé trong buổi công chiếu truyền thông.

Vì vậy, cậu đã tặng vé cho những người xung quanh có thời gian rảnh, bao gồm cả Phong Sở... và nhờ cậu ấy chuyển một tấm cho Phong Thành Dục. Cậu sẽ không nhận thiệp mời khu trượt tuyết mà không báo đáp, có qua có lại, coi đây như là một lần đáp lễ nữa vậy.

"Dù sao vé cũng nhiều, cậu bảo anh ấy có thời gian thì đến, không có thì thôi." Tần Bảo nói, "Bản thân tôi cũng chưa chắc có thời gian đi."

Tuy nói vậy, nhưng ngày công chiếu Tần Bảo vẫn đi.

Cậu không phải là người sáng tạo chính nên không lên sân khấu, ngồi ở phía dưới, nhìn khắp mọi người xung quanh, cuối cùng mới xác định - Phong Thành Dục thật sự không đến.

Chỉ là lời xã giao thôi, vậy mà thật sự không nể mặt.

Tần Bảo thầm nghĩ.

Phong Sở giải thích: "Anh trai tôi muốn đến lắm, chỉ là thời gian quá gấp, thật sự không thu xếp được."

Tần Bảo đã nghe Phong Sở nhắc đến, Phong Thành Dục có thành tích xuất sắc trong ủy ban thành phố, thăng tiến nhanh chóng, năm nay dự định tham gia ứng cử nghị viên Quốc hội Liên minh.

"Không sao đâu, tôi đã nói rồi mà, vé có rất nhiều, cho ai cũng được." Tần Bảo tỏ vẻ không quan tâm, "Vừa mới xem phim này không hay lắm, hơn nữa, tôi thậm chí còn cảm thấy phân cảnh của mình còn chưa đủ ba phút."

Bộ phim quả thật không hay lắm, ngày thứ ba công chiếu đã bị chỉ trích dữ dội.

Xui xẻo cho Tần Bảo.

Vị đạo diễn đó ban đầu chuyên làm phim nghệ thuật, có tiếng tăm và danh tiếng rất lớn trong giới điện ảnh. Đây là lần đầu tiên ông ta đạo diễn phim thương mại, rõ ràng ông không hợp với thể loại này.

Phim không được đánh giá cao, doanh thu phòng vé cũng không lý tưởng, các diễn viên chính cứ suốt ngày quảng bá trên Flow, ngay cả những vai phụ như Tần Bảo cũng bị yêu cầu tham gia quảng bá.

Ai ngờ điều thực sự khiến bộ phim nổi tiếng không phải là những quảng bá này, mà là lời tố cáo đẫm nước mắt của người vợ Beta của đạo diễn. Cô ấy liên hệ với truyền thông, tung ra bằng chứng video, vạch trần việc đạo diễn nɠɵạı ŧìиɧ với nữ chính của bộ phim trong thời gian cô mang thai, và trong quá trình quay phim còn bí mật hẹn hò đi nghỉ mát, hiện tại nữ diễn viên chính đó cũng đã mang thai.

Nữ diễn viên chính đó là một diễn viên hạng A, có thể tưởng tượng được làn sóng dư luận gây ra. Như một trận động đất trong giới giải trí, Flow suốt ngày treo các từ khóa hot liên quan, phía sau là hàng loạt chữ "bùng nổ".

Ông nội mới biết Tần Bảo có tham gia đóng phim, liền mắng cậu một trận tơi bời.

Ban đầu Tần Bảo còn đang tiếp cận hai dự án, cũng bị ra lệnh dừng lại. Một trong hai dự án đã ký thỏa thuận ban đầu, anh Lư không phải là người quản lý chuyên nghiệp trong lĩnh vực này, xử lý đến mức đau đầu.

Có một ngày Tần Bảo gặp Lê Nam Nguyệt tại một sự kiện, anh ta vừa đóng xong một bộ phim truyền hình mạng, tuy mới chiếu vài tập nhưng độ hot rất cao.

Gặp Tần Bảo, Lê Nam Nguyệt nhìn cậu từ trên xuống dưới, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Vì vậy, khi anh Lư đề xuất với Tần Bảo "chúng ta đừng đóng phim nữa", Tần Bảo lập tức bác bỏ: "Đóng, sao lại không đóng? Nếu có cơ hội, anh cứ nhận lấy , đâu phải lỗi của chúng ta, tại sao phải rụt rè?"

"Nhưng trọng tâm phát triển của cậu đâu phải ở đây, cần gì chứ?" Anh Lư nhăn mặt, "Tuy anh có giấy phép, nhưng rất nhiều việc chưa từng tiếp xúc..."

Tần Bảo không nghĩ xa đến vậy, nhưng cậu không thích dễ dàng chấp nhận thua cuộc, nên buột miệng nói: "Sợ gì chứ, đợi em đủ tuổi, chúng ta sẽ thành lập studio riêng, rồi thuê thêm vài người. Lúc đó anh làm quản lý, em sẽ tặng anh một phong bao lì xì to đùng!"

Nói thì dễ nhưng làm thì khó hơn nhiều.