Chương 33

Sau khi về nước, Hứa Đường Chu quả nhiên đến nhà anh trai ở thủ đô, Tần Bảo dù bận nhưng vẫn tranh thủ gặp anh ấy một lần. Phần lớn thời gian họ vẫn liên lạc qua điện thoại và tin nhắn, Tần Bảo bị họ ép ăn cẩu lương.

Hứa Đường Chu học kém, lại lười học, luôn kêu ca bị anh trai giám sát làm bài tập.

Tần Bảo cũng có mấy tờ đề phải làm, đối với kiểu người ngoài buồn trong vui này, chỉ có thể nói nặng lời: "Em không làm bài tập, coi chừng lại bị bắt đi xỏ lỗ tai như năm ngoái!"

Không rảnh để ý bạn thân, cậu phải làm xong để kịp tham gia tuần lễ thời trang tháng Hai.

Sau khi viết bài đến choáng váng đầu óc, mới sờ đến điện thoại thấy Hứa Đường Chu lại gửi tin nhắn: [Anh ấy canh ở đây ngủ thϊếp đi, anh xem, anh ấy trông như tinh linh lông mi vậy.]

[Ảnh.jpg]

Trên vở bài tập có nửa khuôn mặt của Alpha, đường nét rất đẹp, lông mi thật sự rất dài, trông như con lai.

Tần Bảo: "..."

Mấy đôi tình nhân đáng ghét này!

Xoá đi dòng thông báo tin nhắn , cậu tìm kiếm tên Phong Thành Dục trên trang web. Đã lâu không gặp Phong Sở, cũng chẳng nghe tin tức gì về Phong Thành Dục.

Đối phương không phải người nổi tiếng, cũng không tính là nhân vật công chúng, cậu chỉ thử một cách vô ích, không ngờ thật sự tìm được trên trang web.

Nhấp vào, trang web chuyển đến Flow.

Đó là một tin tức về việc thủ đô xây dựng cầu vượt mới và chọn địa điểm xây dựng khu trượt tuyết mới ở Xuân Sơn. Trong số đó có đề cập đến tên của những người phụ trách liên quan, trong đó có Phong Thành Dục.

Chỉ có tên, không có ảnh.

Tần Bảo hơi thất vọng, mở album điện thoại, lướt đến bức ảnh chụp lén từ ảnh tốt nghiệp của Phong Thành Dục.

Xem rất nhiều lần, đến nỗi cậu gần như thuộc lòng mấy cái cây trong nền ảnh.

Vài tháng trôi qua, sự bứt rứt trong lòng biến mất, cậu trở nên bình tĩnh. Thầm thương trộm nhớ một người lớn hơn mình nhiều tuổi là rất vất vả. Dù sao tuổi tác cũng không thể tăng vọt trong một đêm, cậu không thể chạy đến trước mặt đối phương để tỏ tình ngay bây giờ được.

Và biết đâu, sau một thời gian, cậu sẽ không còn thích Phong Thành Dục nữa.

Những thứ cậu thích luôn thay đổi, ai biết được chuyện tình cảm.

Nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc, khi quay lại Flow, Tần Bảo ngây người.

Chết tiệt.

Vừa rồi quên chuyển tài khoản, còn thả tim cho bài tin tức đó.

Fan liên tục gắn thẻ cậu.

[BB cũng quan tâm đến thời sự thủ đô sao?]

[Đoán mò là em Bảo muốn đi trượt tuyết, ha ha.]

[Bản quy hoạch đẹp thật, như vậy đường sá thông suốt rồi, khu bảo tồn Xuân Sơn cũng được mở rộng hơn nữa!]

[+1 like cho quy hoạch, hy vọng tương lai có thể tình cờ gặp bảo bối ở khu trượt tuyết!]

Trái tim đang đập nhanh dần dần bình tĩnh lại, không ai biết, sự vô ý của cậu chỉ vì một cái tên trong bài tin.

Tháng 6 năm sau, việc tu sửa nhà cũ họ Phong cuối cùng cũng bắt đầu.

Theo phong tục, sáng sớm hôm đó trước tiên tế trời đất tổ tiên, rồi treo vải đỏ lên tượng, mới cho phép máy móc và công nhân vào công trường.

Thời tiết nóng bức thay đổi bất ngờ, trưa đổ một trận mưa lớn.

Phong Thành Dục và Thư Hạc Lan mặc áo mưa, đứng trên cao nhìn móng nhà không ngừng sụt lún vì mưa lớn.

"Nếu không động đến, thật sự rất khó phát hiện vấn đề lớn đến vậy." Thư Hạc Lan nói, "Cậu nên quay video gửi cho mấy người chú bác xem, bịt miệng bọn họ triệt để."

Phong Thành Dục cất điện thoại: "Gửi rồi."

Thư Hạc Lan cười.

Lớp trẻ nhà họ Phong đều ở gần đó, trong tình huống này bọn trẻ cũng cười đùa, tụ tập dưới lán trại với công nhân để trú mưa đánh bài.

Một phóng viên chạy ra khỏi lán, băng qua con đường lầy lội đến chỗ cao.

"Phong tiên sinh! Mưa to thế này, anh cầm thêm ô đi!"

Mưa như trút nước, tuy hai người mặc áo mưa, nhưng đầu mặt vẫn dính không ít nước mưa.

Phóng viên đó là một Omega, quãng đường ngắn mà ô suýt bị gió thổi lật, người đã ướt sũng, gương mặt tái nhợt trông có vẻ chật vật, có chút đáng thương.

Phong Thành Dục không nhận ô của anh ta, chỉ nói: "Không cần đâu, chúng tôi sắp vào trong rồi, cảm ơn anh."

Nói xong, anh quay người đi về hướng ngôi nhà chính.

Thư Hạc Lan thấy vậy đành nhận ô của phóng viên, đi theo sau Phong Thành Dục: "Nhận cái ô thì làm sao? Người ta cũng không có hành động quá đáng gì, nhiều lắm là đáng khen vì can đảm, cậu cũng không thèm nề mặt người ta rồi."

Phong Thành Dục nói: "Cậu nhận là đúng rồi, tôi thấy cậu cũng muốn nhận mà."

Thư Hạc Lan: "...Nhiều con mắt nhìn thế, tôi đâu thể để người ta mất mặt."

Trong nhà chính lộn xộn, nhưng khô ráo hơn bên ngoài nhiều.

Phong Thành Dục cởϊ áσ mưa, đôi mắt ẩm ướt như mực, lạnh lùng liếc Thư Hạc Lan: "Điều hòa trung tâm."

"Đúng vậy, tôi không giống cậu, chữ "bát" còn chưa viết xong đã bắt đầu tu dưỡng đạo đức đàn ông." Máy điều hòa trung tâm nói với vẻ bực bội, rồi chuyển sang chủ đề khác, "À phải rồi, cậu đã xem quảng cáo nước hoa đó chưa?"

Phong Thành Dục: "Đã xem rồi."

Quảng cáo tràn ngập khắp nơi, ngay cả khi mở ứng dụng điện thoại cũng thấy, làm sao có thể không nhìn thấy được.

Phong Sở thậm chí còn đem tặng anh một món quà, một chai nước hoa đóng gói tinh xảo, nói là do Tần Bảo gửi tặng đặc biệt, muốn cảm ơn vì lần trước đã cho cậu ấy ở nhờ.

"Đã cảm ơn bao nhiêu lần rồi, rõ ràng là muốn tặng quà cho anh, nhưng lại không thể không biết ý tứ, đành phải tặng luôn cho em một chai."

Phong Sở thì thầm nói với anh một cách bí mật.

"Nhưng em biết chai của anh khác, anh xem này, chỉ có chai của anh mới có số seri phiên bản giới hạn, Tần Bảo tưởng em không biết cơ đấy!"

Thư Hạc Lan lại nói: "Còn cả video nhảy múa em ấy đăng trên Flow nữa, kí©h thí©ɧ đến mức một đám fan bên dưới la hét ầm ĩ. Em ấy không định thật sự trở thành ngôi sao chứ?"

Phòng chính yên tĩnh, bảng hiệu cũng trang nghiêm, Phong Thành Dục đứng bên trong nhìn ra xa tận những xà nhà cao, trong mắt anh ẩn chứa cảm xúc khó đoán.

Giới người mẫu không nhất thiết phải gắn liền với giới giải trí thực sự. Nhưng trong một gia đình như thế này mà xuất hiện một nghệ sĩ thì vẫn chưa có tiền lệ, ý tứ trong lời nói của Thư Hạc Lan không cần phải nói rõ.

Phong Thành Dục quay đầu lại, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường ngày: "Video nhảy múa gì cơ?"

Lời tác giả:

Phong Thành Dục: Học viên xuất sắc tốt nghiệp Học viện Đạo đức Nam giới.

PS: Chi tiết về việc Hứa Đường Chu bị Lăng Triệt dẫn đi xỏ lỗ tai có thể xem trong phần ngoại truyện của "Tiểu Hành Tinh".

Khoảng thời gian này chính là lúc đó.