Chương 8

Nếu như hiện tại đến cả Triệu Hàn Xuyên cũng không giúp cậu. Vậy cậu phải làm sao đây?

Tô Dụ cắn chặt môi, nước mắt nóng hổi hòa cùng những hạt mưa rơi lả tả, trượt dài trên khuôn mặt tái nhợt. Dưới bầu trời đêm u tối, giữa những cơn mưa không ngớt, Tô Dụ cố gượng đứng dậy, thân thể gầy guộc run lên từng đợt.

Trong khoảnh khắc ôm lấy chính mình, Tô Dụ đột nhiên cảm thấy bản thân bé nhỏ đến đáng thương, như thể đã bị thế giới này bỏ rơi hoàn toàn.

Cậu lặng lẽ men theo vách tường, từng bước dò dẫm giữa màn mưa và bóng tối. Khi gió lạnh quét qua cơ thể nhỏ bé. Tô Dụ khẽ rùng mình, đôi môi bất chợt mấp máy, tím tái.

Cuối cùng, Tô Dụ mệt mỏi ngồi sụp xuống một bậc thềm nhỏ ngay trước lối vào chung cư. Cơ thể co ro lại như mèo con bị ướt.

Cậu tựa lưng vào sát bức tường lạnh buốt. Những giọt nước còn vương nhẹ trên mái tóc vàng mềm mại, chảy dài từ thái dương đến gò má trắng tựa hồ trong suốt. Càng khiến những đường nét thanh tú thêm phần nổi bật. Mỏng manh đến mức khiến người ta phải động lòng thương xót.

Hơi thở cậu tỏa ra những làn khói mỏng manh trong không khí đêm. Hai đầu gối trầy xước co sát vào ngực, cậu ôm chặt lấy chính mình, đầu nhẹ tựa vào bức tường ẩm ướt phía sau, toàn thân run rẩy, hơi thở yếu dần.

“Cậu bé? Cậu bé à?”

Thanh âm trầm trầm vang lên bên tai, Tô Dụ lờ mờ giữa thực tại vào cơn mê. Cuối cùng lã đi vì mất sức.

---------

Nếu ai đó hỏi Tô Dụ điều đáng sợ nhất trên thế giới này là gì?

Trước kia chắc chắn cậu sẽ kiêu ngạo mà trả lời rằng chẳng có gì khiến cho cậu sợ.

Nhưng hôm nay khác.

Không có tiền.

Không có kẻ chống lưng.

Không phải thiếu gia nhà họ Tô.

Cậu thật sự chẳng là cái thá gì.

Sợ ư? Đúng thế.

Chỉ khi Tô Dụ tỉnh dậy bởi cơn ác mộng. Thứ đáng sợ nhất chính là hiện thực.

“Cậu bé... Dậy rồi à?”

Tô Dụ khẽ mở mắt rồi rướn người ngồi dậy trên chiếc giường cứng nhắc và sần sùi, cả lưng đau đến mức cau mày xoa xoa.

Song, trước mắt cậu, ông cụ tóc bạc trắng lại chẳng cảm thấy chút khó chịu nào. Ánh mắt ông hiện lành, trên môi nở nụ cười, tay đặt lên mép giường một bộ đồ rộng nhạt màu, sau đó trìu mến gọi Tô Dụ:

“Cậu bé... Hôm qua là tôi thấy cậu ngất ở trước cổng, nên đưa cậu vào trong.”

Tô Dụ sững người nhìn ông cụ, môi mím lại, khóe mắt bất giác đỏ hoe. Không rõ là vì cảm kích, hay là vì nổi cô đơn kéo dài từ đêm qua chưa tan. Tay cậu chậm rãi đưa lên, dùng cổ tay lau đi giọt nước còn đọng lại nơi khóe mi.

“Ông ơi... Cảm ơn ông.”

“Có gì đâu mà cảm ơn.” Ông cụ xua tay. “Chỉ là tiện giúp một tay. Mau vào thay đồ đi, coi chừng cảm lạnh.”

Tô Dụ gật đầu, giọng khẽ như muỗi kêu: “... Dạ.”

Cậu ôm bộ đồ rộng thênh thang vào nhà vệ sinh. Vừa thay đồ vừa lí nhí hỏi qua khe cửa:

“Ông ơi... Sao ông lại ở đây một mình ạ?”

Giọng ông vọng vào: “Ta là bảo vệ ở tòa nhà này. Bộ đồ con mặc là của con trai ta... Nó đi làm xa rồi, lâu không về.”

Ông cười khì khì, rồi nhẹ giọng nói tiếp:

“Đó là bộ nhỏ nhất rồi... Nhưng không ngờ...”

Tô Dụ đỏ mặt, vội cúi đầu siết chặt dây thắt lưng. Đến cả cổ áo cũng phải dùng dây chun cột lại mới xem là tạm mặc được.

Cậu nhìn vào gương, mái tóc vàng óng được xõa xuống, rũ trước trán. Dáng dấp nhỏ nhắn trong bộ đồ nam rộng quá khổ, nếu không để ý kĩ, có khi còn tưởng Tô Dụ là một thiếu nữ mượn tạm đồ nam.

Lúc cậu bước ra, đến ông cụ còn thoáng giật mình.

“Ây da... Đúng là một cậu bé xinh đẹp.” Ông vừa nói, vừa khẽ gật đầu, tay vυ"t tóc rồi quay lưng chuẩn bị một bát cháo nóng.